Chương 22:Lỡ chuyến tàu lên thiên đường Anh chậm rãi nhấn nút nghe.Vừa ápsát điện thoại vào tai anh đã chói taibởi giọng nói oang oang phía đầu dây bên kia.Đó không phải giọng Elina mà là của bác Bảo –phục vụ phòng Tử Long thuê riêng cho Elina
-Sao cậu không nghe máy hả? Tên chết tiệt kia.Elina sắp chết rồi đấy –không thể nén được nỗi xúc động bà ấy thét lớn với Tử Long
Nghe đến đấy Tử Long bàng hoàngvô cùng,anh suýt nữa đánh rơi điệnthoại,môi anh mấp máy không nên lời
-A lô.Này cậu có phải Tử Long không hả? –tiếng người phụ nữ ấy lại vang lên
-Dạ ……dạ……phải –Tử Long lắpbắp –Làm ơn cho cháu biết………..có chuyện gì xảy ra,cô ấy hiện đang ở đâu
-Cậu mau đến bệnh viện trung tâm thành phố phòng cấp cứu đi
Chỉ đợi có vậy,Tử Long vội vội vàng vàng lao ra cửa.Trước khi đi anh không quên gọi Mai Mai
-Mai Mai,Elina gặp chuyện không hay rồi
Thấy vậy Mai Mai vội bật tung cửa chạy nhào ra quên đi nỗi hoảng loạn khi nãy. Tử Long đã ở trên xe rồi,anh đang định phóng đi thì Mai mai chặn lại
-Khoan đã,anh mở cửa cho em đi với
Tử Long mở cửa xe, Mai Mai nhanh chóng trèo lên.Chưa kịp thắt dây an toàn thì Tử Long đã nhấn ga hết cỡlao đi với tộc độ chóng mặt như muốn xuống mồ vậy.Chiếc xe phóng vun vút,để lại trong không trung những tiếng rít của gió và bụi đường
Khuôn mặt anh chất chứa một nỗi đau vô cùng lớn.Mắt anh đỏ hoe nhưsắp khóc.Mai Mai không hiểu chuyệngì xảy ra nhưng nhìn thái độ của anh cô biết nó thực sự nghiêm trọng
Cô không dám hỏi anh vì sợ nếu hỏi anh sẽ không thể kiểm soát được mình lao xe đâm lung tung thì tính mạng cả hai sẽ nguy hiểm
Cô lo cho Elina quá,bụng cứ cồn cào cả lên.Cô cũng đau lắm bởi không biết từ khi nào cô đã coi Elinanhư chị em ruột thịt với mình.Khôngkhí căng thẳng vô cùng
5 phút sau ,họ có mặt ở bệnh viện thành phố. Họ nhanh chóng đi vào tìm đến phòng cấp cứu.Đang khôngbiết sang trái hay phải thì bỗng có tiếng người gọi Tử Long
-Tử Long,qua bên này
Vừa gọi bà ấy vừa vẫy tay ra hiệu.Đó là bác Bảo,bác đứng trước cửa phòng cấp cứu,nét mặt lo âu vôcùng.Tử Long chạy nhanh đến bên bà ấy
-Bác,Elina bị sao? Giờ cô ấy như thế nào rồi?
-Lúc bác ra ngoài mua đồ về nhà đãthấy cô ấy nằm bất động trên sàn nhà rồi,bên cạnh là một lọ thuốc ngủ.Cô ấy uống quá liều.Bây giờ đang được cấp cứu trong kia,cũng chưa biết như thế nào –vừa nói bà ấy vừa khóc
Nghe đến đó Mai Mai và Tử Long bủn rủn cả chân tay.Elina đã tự tử ư? Hẳn rằng cô ấy đã đau lòng lắm mới tìm đến cái chết.Cửa phòng cấp cứu vẫn đóng im lìm,Elina đang được rửa ruột. Đầu óc Tử Long cứ rối tung cả lên. Anh ngồi trước cửa phòng cấp cứu,cúi gằm mặt xuống
Môi anh run lên bần bật.Anh sợ sẽ chẳng còn cơ hội được goi cái tên “Elina” nữa.Cô ấy không còn là người yêu của anh nữa nhưng khôngphải vì thế mà anh không yêu thương cô ấy nữa. Elina vẫn rất quan trọng với anh
Anh không xác định rõ được liệu anh có hoàn toàn coi cô ấy như em gái hay không nhưng anh hiểu cô ấyrất quan trọng với anh và lúc này anh sợ mất cô hơn bất cứ lúc nào hêt.
Thật sự sợ. Rất sợ.Có cái gì đó cứnghèn nghẹn trong cổ anh khiến anhmuốn nấc lên mà không làm nổi.Timanh đau nhói khi bất chợt hình ảnh Elina đang cười vui vẻ hiện lên trong đầu.Anh bỗng cười nhạt rồi lẩm bẩm một mình một cách đau khổ
“Elina,cô gái ngốc,sao em lại dại dột thế chứ? Em có thể giết anh cũng được.Anh đã tệ bạc với em thế cơ mà.Sao lại muốn kết liễu đờimình chứ?”
Và cứ thế,cứ thế anh cứ lặp đi lặplại cái câu nói đó.Mai Mai đứng dựa vào tường,thấy anh cứ lẩm bẩm như người điên như thế,cô biết anhđau đớn lắm.Cô cố gắng kìm nén không khóc nhưng không hiểu sao nước mắt cứ tự tuôn rơi không thể ngăn nổi.
Cô thương Tử Long và Elina quá! Nhưng cô lại chẳng biết làm gì vào lúc này để xoa dịu vết thương kia.Mai mai tiến gần lại chỗ Tử Longngồi, cô để đầu anh dựa vào vai mình.Cô chỉ có thể làm được như thế thôi,chỉ biết để anh mượn bờ vai nhỏ bé của mình thôi.
Thấy hành động kì quặc của Mai Mai,Tử Long vội ngẩng đầu dậy nhưng Mai Mai đã giữ anh lại nhìn anh một cách điềm tĩnh và tự tin
-Anh cứ dựa vào vai em đi –rồi cô lại đặt đầu anh lên vai mình
Đây là lần đầu tiên Tử Long dựa đầu vào vai một cô gái.Bờ vai gầy và nhỏ bé ấy thật kì diệu.Nó khiến anh bình tĩnh trở lại,mang đến cho anh sự thanh thản bình yên và nhẹ nhàng
-Cảm ơn em –Tử Long nói khẽ
-Không có gì đâu. Đây là việc em nên làm
Rồi cả hai lại tiếp tục im lặng hồi lâu.Mai Mai chợt nghĩ nguyên nhân Elina tự tử chắc chắn là do cô rồi.Côcảm thấy ân hận lắm.
Cô cứ nghĩ rằng Elina rất mạnh mẽrồi cô ấy có thể sống tốt được.Maimai đã ích kỉ chỉ nghĩ cho mình,chỉ muốn một mình mình được hạnh phúc.Nhưng Elina thực sự rất yếu đuối,cô ấy đã bị tổn thương nặng nề.Mai mai nghĩ điều tốt nhất cô cóthể làm bây giờ là rời xa Tử Long
-Tử Long,em nghĩ em đã sai rồi.Em………..em sẽ……..
Không để Mai mai nói hết câu Tử long đã bật người dậy,nắm lấy bàn tay cô đặt lên ngực mình rồi xoay côvề phía đối diện mình
-Lần trước khi em từ chối lời cầu hôn của anh,em đã thấy trái tim anhchảy máu đúng không? Nếu em rời xa anh thì nó sẽ biến thành tro luônđấy! Anh đã yêu em tới hai lần. Em nghĩ đi, liệu có mấy ai yêu cùng mộtngười con gái tới hai lần không? Nhưthế vẫn chưa đủ ư?
- Không…………không phải…………Nhưng……..Elina………
Lại không để Mai mai nói hết anh đã vòng tay ôm lấy cô
-Đừng nói gì nữa,anh không cho phép anh rời khỏi anh đâu,baby!
-“……………….”
-Hãy tha thứ cho anh về việc anh đã làm với em.Anh biết anh sai rồi.Tha thứ cho anh nhé? Anh không muốn mất em đâu
-Em không giận anh.Nhưng đừng bao giờ làm thế với em nữa.Em sợ
-Thật sao? Em không giận anh ư? Anh hứa sẽ không bao giờ làm điều đó với em nữa.Đừng rời xa anh nhé?
-Mọi thứ còn phụ thuộc vào Elina nữa –Mai Mai trả lời gọn lỏn
Câu nói của cô làm Tử Long thấy hơi hụt hẫng nhưng anh cũng không dám đòi hỏi hơn gì ở cô nữa. Cô ấy không giận anh là tốt lắm rồi. Anh tạm gác chuyện ấy lại. Điều làm anhđau khổ và lo lắng hơn bây giờ là elina
Lâu quá rồi mà chưa thấy có động tĩnh gì.Nếu cô ấy không qua khỏi thì chắc anh cũng sẽ không sống nổi mất.Đang mải suy nghĩ thì thấycửa phòng cấp cứu bật mở.Khi bác sĩ vừa bước ra thì Mai Mai và Tử long cùng lao tới hỏi rối rít
-Bác sĩ, bác sĩ, Elina sao rồi?
-Cô ấy đã được rửa ruột, qua khỏicơn nguy kịch rồi.Một lát nữa cô ấy sẽ tỉnh đừng để cô ấy phải suy nghĩ nhiều,chăm sóc vài ngày sẽ bình phục lại thôi –bác sĩ điềm tĩnh trả lời
Nghe thấy vậy Mai Mai và Tử Long thở phào nhẹ nhõm.Mọi nỗi buồn tanbiến.Bây giờ chỉ còn việc chăm sóc cho cô ấy khỏe lại thôi.Thế là tốt rồi.Mai mai và Tử Long nhìn nhau mỉm cười thanh thản
-Anh vào với Elina đi,em về nấu cháo cho cô ấy
Cô đang định quay đi thì Tử Long đã nắm lấy khuỷu tay cô kéo lại,anhnhìn cô ngạc nhiên
-Em nấu?????
-Đừng coi thường em thế chứ! Em nấu cháo hơi bị ngon đấy.Anh đừng lo,cứ vào đi
Thấy cô có vẻ tự tin,anh cũng yên tâm để cô về và đi vào trong với Elina.Elina chưa tỉnh. Ánh nắng chiếu xuyên qua khung cửa sổ rọi vào trong phòng
Một thiên thần đang nằm trên giường bệnh.Khuôn mặt trắng bệch vô hồn.Hàng mi khép chặt im lìm không chút sức sống.Khẽ tiến đến gần cô,Tử Long kéo chiếc ghế lại ngồi xuống ngay bên cạnh.
Anh đặt tay lên gò má cô.Lạnh ngắt. Sự lạnh lẽo truyền khắp tay anh.Hơi thở yếu ớt phả vào bàn tay anh khiến anh bất giác run rẩy.Lướtnhẹ trên đôi môi cô,anh thấy nó khô rát.Lòng anh xót xa cô hạn.
Bất chợt mi cô khẽ rung rung,rồi dần dần mở ra.Hình ảnh cô nhìn thấy mờ ảo rồi mỗi lúc một rõ dần.Tử Long mừng rỡ khi thấy cô tỉnh,anh vội chồm lên,áp sát mặt cô,đôi mắt nhìn cô long lanh
-Elina……….. –anh gọi tên cô với niềm xúc động khôn tả
Elina đưa tay chạm nhẹ vào khuôn mặt anh rồi khẽ vuốt ve âu yếm.Cô cười thật tươi
-Cuối cùng thì em cũng thấy anh rồi.Em biết là em sẽ thấy anh trên thiên đường mà.Đúng là anh rồi –Elina vừa nhìn anh thật trìu mến rồi vòng tay ôm lấy anh
-Elina………….đây không phải thiên đường! –Tử Long nói chậm rãi
Cô ngỡ ngàng vội buông Tử Long ra.Cô đảo mắt nhìn xung quanh. Một màu trắng bao trùm lên tất cả.Tường trắng. Rèm cửa trắng.Cửa sổ sơn trắng.Giường trảinệm trắng. Chăn và cả áo của cô mặc nữa,đều là một màu trắng ảm đạm nhạt nhòa. Đây không phải thiên đường! Cô đã lỡ mất chuyến tàu lên thiên đường rồi
-A………a…….a………..tại sao các người không để tôi đến nơi tôi muốn?............A…….a…..tại sao ông trời lại bất công với tôi thế?
Elina hét thật lớn,cả người cứ giãy nảy lên.Cô giật phăng cái dây truyềnnước đi.Tử Long nắm chặt hai tay cô,phải cố lắm mới giữ cô nằm yên được
-Elina,bình tĩnh đi em.Đừng thế nữa. Ừ,ừ,anh biết rồi,ông trời bất công với em.Nhưng em đừng có nhưthế này nữa được không? Nhìn anh đi
Tử Long hét thật lớn.Elina thôi không giãy giụa nữa.Cô nhìn và khóc.Nước mắt chảy thành từng dòng dài ướt đẫm khuôn mặt xinh đẹp
-Nhìn anh để làm cái gì?
-Em nhìn anh xem anh đã đủ đau khổ chưa? Đừng có như thế nữa.Anh lo lắm đấy.Nếu em xảy ra chuyện gì nữa thì anh không sống nổi đâu!
Nghe Tử Long nói thế,trong mắt elina hiện lên một nỗi kinh ngạc.Tử Long vẫn còn quan tâm đến cô thế cơ ư? Elina ngừng khóc,quay mặt đi,không nhìn Tử Long nữa,thỉnh thoảng nấc nhẹ.Cô không dám nhìn anh bởi cô sợ rằng nếu cứ đắm chìm mãi trong đôi mắt ấy cô sẽ không kiềm chế được mình mà rơi vào mê cung lần nữa
-Tại sao ông trời lại bất công với em thế chứ? Tại sao không để em chết đi cho rồi,sống làm gì cho khổ thêm
-em đừng nói thế. Vẫn còn rất nhiều người yêu quí em mà.Sao lại ngốc thế chứ? Ai lại uống thuốc ngủ quá liều chứ?
-Tại em thích
-Vẫn còn cãi ương được à?
Tử Long cười nhẹ, khẽ vuốt tóc cô nhưng Elina đã gạt tay anh ra
-Đừng đụng vào em
Rồi cô kéo chăn lên cao,quay lưng lại phía anh giả vờ ngủ.Thấy thái độcủa cô,Tử Long hơi buồn.Anh bỗng cảm giác day dứt lạ.Elina muốn tự tử vì cô ấy hi vọng được gặp anh,được làm người yêu cảu anh trên thiên đường.Ngây ngô đến thế cơ đấy!
Đôi lúc Elina rất chín chắn nhưng xét cho cùng cô cũng mới chỉ 20 tuổi.Cô đã làm một chuyện dại dột vô cùng.Điều khiến anh day dứt hơncả là khi cô biết mình còn sống,cô đã hận ông trời rằng ông trời bất công với cô
Thế là đủ biết cái ham muốn………..được chết của cô nó mạnh mẽ đến nhường nào.Nhưng việc ông trời bất công với cô lại là vận may với anh.Dù cô có hận ông trời như thế nào thì anh vẫn cần một lời cảm ơn vận mệnh trời sắp đặt. Ông trời đã có mắt mà để cho cô sống
Nhưng anh cũng hận cái duyên trời định lắm. Tại sao lại để Elina gặp anh,rồi còn yêu anh –một kẻ tồi bằng thứ tình yêu cao cả.Anh tự nhận thấy mình không xứng đáng với tình yêu ấy
-Elina,anh thương em lắm đấy! Phải sống tốt thì anh mới vui được,cô bé ngốc à!
Tử Long nói rất nhỏ rồi đi ra ngoài cho Elina ngủ.Nhưng Elina đâu có ngủ.Cô đã nghe thấy hết nhưng gì Tử long nói.Một giọt nước mắt từ khóe mi trào ra
Lời nói của anh khiến cô bừng tỉnh và chưa lúc nào cô lại muốn sống như thế này. Cô phải sống,phải mạnh mẽ,phải vượt qua những khó khăn để ai đó mà cô yêu vô cùng sẽđược vui vẻ. CÔ nhận ra một chân lí,một lẽ sống rằng bởi vì anh ấy sống, cô sẽ sống
Staring out at the rain with a heavy heart
It's the end of the world in my mind
Then your voice pulls me back like a wake up call
I've been looking for the answer
Somewhere
I couldn't see that it was right there
But now I know what I didn't know
Because you live and breathe
Because you make me believe in myself when nobody else can help
Because you live, boy
My world has twice as many stars inthe sky
Tử Long đi ra ngoài,lòng nhẹ nhõm hơn một chút.Dường như Elina không còn ý định tự tử nữa thì phải.Cô ấy còn dư sức cãi lại lời anh cơ mà! Có lẽ cô ấy vẫn còn muốn sống.Nghĩ thế anh khẽ mỉm cười
-Tử Long à!
Mai mai gọi thật lớn. Tử Long quay ra thì thấy cô đang xách một cái túi lớn,bên trong là gì thì không biết.Mồ hôi lấm tấm trên trán cô nhưngnét mặt có vẻ hứng khởi lắm
-Elina sao rồi anh? –cô vội vã hỏi
-Cô ấy không sao rồi.Sẽ khỏe nhanh thôi
-Vậy thì tốt rồi –Mai mai cười tươilòng như trút được gánh nặng lo âu
Cô lúi húi mở cái túi xách to đùng ra,hai mắt sáng lên long lanh.Tử Long bất chợt nắm lấy tay cô
-Mai mai…………em…….còn giận anh không?
-Em nói giận bao giờ? –Mai mai nhìn anh ngơ ngác
-Thật không?
-Thật mà.Nhưng anh đừng bào giờ nhắc đến chuyện ấy nữa.Em không muốn nghe.Bây giờ anh về làm việc đi.Em sẽ ở đây chăm sóc cô ấy mộtmình.Anh không phải lo đâu.em sẽ chăm sóc Elina cẩn thận.Em nghĩ mình cần xin lỗi cô ấy…………….mà anh cũng nên nhanh chóng hoàn thành vụ này đi
-Anh đang cố đây
-Liệu có cố được không? Em nói anh đừng tự ái nhé! Anh không nên một mình làm rồi kéo dài mãi không xong.Anh có thể nhờ đến Lạc Dương mà đúng không?
Tử Long cứng họng.Cô ấy nói đúng.Có lẽ với tài năng của anh thì sẽ khó mà điều tra ra nổi.Lạc Dương rất giỏi.Anh biết.Nhưng anh lại cảm thấy vô cùng tự ái.Anh bị sosánh với tình địch của mình!
Cổ họng cứ nghẹn lại nhưng anh đành ngậm bồ hòn làm ngọt,quên đi chút tự trọng cuả bản thân để cứu tập đoàn của gia đình mình khỏi tay kẻ xấu
-Ừm,mai anh sẽ đến gặp Lạc Dương –giọng Tử Long vẫn có chút bực tức –Giờ anh về đây,em chăm sóc Elina nhé. À mà này,đưa cháo anh ăn thử.Nhỡ không ngon còn muacái khác.KHông thể cho Elina ăn uống lung tung được
-Ơ, đừng có coi thường em thế chứ.Anh ăn thử đi này
Nói rồi Mai mai đút cho Tử Long một miếng.Anh gật gù rồi đưa ngón cái ra trước mặt cô vẻ thán phục khen hào sảng
-Ừm,ngon đấy.Thôi,anh về.Elina đang ngủ.Chờ lúc nào cô ấy tỉnh thì cho cô ấy ăn.Đừng đánh thức cô ấyvội
Mai Mai gật đầu.Cô xách túi đồ líchkích vào phòng bệnh nhân.Cô hơi giật mình khi thấy Elina đã tỉnh.Cô ấy đang nhìn ra khung cửa sổ như kiếm tìm điều gì đó
Thấy tiếng động Elina quay người lại thì bắt gặp ánh mắt đầy thương cảm của Mai Mai đang hướng về phía mình,cô hơi ngạc nhiên
-Chị đến đây làm gì?
Mai Mai tiến gần lại bên cô,kéo ghế ngồi xuống bên cạnh.Cô thấy hơi tự ái khi Elina nói thế.Nhưng cô không giận Elina vì cô hiểu người cólỗi là cô,người làm Elina đau khổ là cô.Dù cho Elina có nói hận cô,muốn giết cô thì cô cũng cam chịu
-Elina,chị xin lỗi.Chị không biết nói gì với em nữa.Thực lòng xin lỗi em…………
-Tôi không cần chị xin lỗi –Elina lạnh lùng
Mai Mai nuốt nước mắt vào lòng,cômỉm cười thật dịu dàng
-Cháo vẫn nóng lắm.Em có thích ăn nóng ngay không? Hay là đợi lát nữa nguội?
-Tôi không ăn,chị mang về đi
-Elina à…………
-Đừng gọi tên tôi.Tôi không muốn thấy chị,mau về đi
Elina gắt lên,giọng sắc lạnh.Mai maigiật bắn mình khi nghe thấy Elina nói thế. Cô luôn nghĩ Elina rất hiền nhưng Elina đã đối xử hoàn toàn tráingược với những gì cô nghĩ.Nhưng Mai Mai không dám giận,cô lủi thủi đira ngoài
Đóng cửa phòng bệnh lại,cô bắt đầu khóc. Cô không kìm nổi nước mắt. Cô không khóc vì uất ức mà vìđau lòng.Elina đã thay đổi hoàn toàn. Vậy là đủ biết cô ấy đã đau đớn đến mức nào
Mai Mai cứ nấc lên nghẹn ngào,lòngcô xót xa vô cùng.Bỗng nhiên cô có một linh cảm xấu về chuyện gì đó sắp xảy ra. Cô vội bật tung cửa phòng Elina ra. Cảnh tượng đập vào mắt khiến cô choáng. Elina đang cố gắng bước xuống giường,người có vẻ nghiêng ngả như sắp ngã
Mai mai chạy nhanh đến đỡ lấy Elina.Cô ấy loạng choạng ngã nhào vào Mai mai.Không may tay Elina va phải hộp cháo trên bàn. Thế là cả hộp cháo nóng rơi vào tay trái của Mai mai
Nó làm cô bị bỏng nhưng cô không quan tâm đến nó mà vội vã đỡ Elinalên giường trước. Elina nhìn thấy thế thì kinh hoàng lắm nhưng Mai mai nhất định không cho cô được cửđộng
Khi Elina đã nằm yên trên giường, Mai mai mới để ý đến bàn tay của mình.Rát quá! Mỗi lúc một đỏ lên.Côđau lắm,mắt đã rơm rớm lệ nhưng cô không khóc lớn mà cắn môi chịu đựng
-Chị,chị có sao không? Em………em không cố ý….. –Elina nói giọng sợ hãi,ngồi nhỏm người lên
-Không sao, không nóng lắm đâu………em nằm xuống đi
Mai mai chạy ra chỗ Elina đẩy cô nằm xuống rồi lấy một cái khăn ướtquấn tạm vào tay
-Ở đấy nhé, đừng có đi đâu.Chị ra ngoài một lát rồi sẽ vào trong dọn sàn nhà sau
Mai Mai bỏ ra ngoài,chạy nhanh đến phòng vệ sinh,ngâm bàn tay bị bỏng vào nước lạnh.Tuy đã không còn thấy nóng nữa nhưng cảm giác rát khiến cô rất khó chịu.Bàn tay ấy tấy đỏ,rát,một số chỗ bị phồng.
Mai Mai đau lắm nhưng cô không dám khóc.Cô cần phải mạnh mẽ,cô tự động viên mình : “ Bỏng cháo thì có gì to tát”
Rồi Mai mai đi xin được một ít đá đập nhỏ cho vào khăn quấn quanh tay.Cô không biết liệu việc này có ảnh hưởng xấu gì không nhưng trước mắt cô cảm thấy rất dễ chịu
Sau khi tạm sơ cứu cho mình cô đi vào phòng Elina nằm và dọn sàn.Cả hộp cháo rơi xuống làm bẩn hết cănphòng.Cô phải vất vả lắm mới dọn xong
Trong lúc đó Elina đang ngủ,khuôn mặt phảng phất chút gì đó rất ân hận.Khi Mai mai về định nấu thêm cháo thì Elina tỉnh. Cô cố mở mắt dù đang mệt vô cùng
-Chị à………… -cô gọi giọng yếu ớt
-Ơ,em tỉnh rồi hả? –Mai Mai giật mình quay người lại đi đến bên Elina–Em cần gì để chị đi lấy
-Không? –Elina lắc đầu,cô liếc mắt nhìn xuống sàn thấy sạch bong thì sửng sốt hỏi –Ơ, sao chị dọn sàn rồi ư? Sao không bảo em một tiếng –mắt cô hơi rớm rớm
-Em còn yếu lắm, dọn sao được –Mai mai cười nhẹ
Đến lúc này Elina mới để ý đến bàn tay của Mai mai.Cô nhìn mà xót xa. Khé kéo bàn tay ấy gần lại phía mình,cô nắm thật nhẹ
-Chị………em xin lỗi. Chắc là nónglắm phải không? –Elina hỏi giọng đầy thương cảm
-Không có việc gì đâu.Xin lỗi làm gì.Em cũng đâu cố ý phải không? –rồi giọng Mai mai bỗng nhiên trùng xuống –Chị là người phải xin lỗi em…………
-Không.Em đã từng nghĩ ông trời thật bất công với em khi đã cướp đihạnh phúc của cuộc đời em nhưng khi nghĩ lại thì mọi thứ không hề như thế.Tử Long không hề ghét em.Và em còn có chị nữa.Em không hề cô đơn!
-Em nghĩ được thế là tốt rồi
Mai Mai rất vui khi Elina có những ý nghĩ tích cực như thế.Có lẽ cô ấyđã hiểu ý nghĩa cuộc sống này và từ bỏ ý định tự tử rồi
-Thôi,em ngủ đi.Chờ một lát chị về nấu cháo
-Không cần nấu đâu.Chị mua cũng được mà
-Không được,ăn linh tinh lỡ đau bụng thì sao
Mai Mai trở về căn hộ của Tử Long trong niềm vui phơi phới.Cửa phòng mở,Tử Long ngồi bên bàn làm việc,tay chống cằm nhìn xa xăm
-Này,anh không làm việc đi ngồi chống cằm thôi à?
Tử Long giật mình khi nghe thấy tiếng lanh lảnh của Mai Mai. Anh quay ra thấy cô hớn hở chạy vào bếp thì ngạc nhiên lắm.Anh cũng vào theo xem cô định làm gì.Cô đang lúi húi nấu cháo.Anh để ý thấybàn tay trái của cô có quấn khăn thìsửng sốt hỏi
-Mai Mai,tay em bị sao vậy?
Mai mai vội quay người lại giấu bàntay trái sau lưng,cười gượng
-Tay nào? Có bị gì đâu
-Trên trán em có ghi chữ “em nói dối” kia kìa,đồ ngốc.Đưa đây anh xem
Tử Long cố gắng kéo tay cô ra nhưng Mai Mai không chịu.Mãi đến khi phải dùng đến chữ “phạt” thì cô mới ngậm ngùi đưa tay ra.Tử Long nhìn vàn tay cô mà xót xa vô cùng.Nó phòng rộp lên
-Thế này là thế nào? –anh hỏi giọng run run
-Thế nào là thế này.Bị bòng chứ thế nào.Thế mà cũng hỏi- Mai Mai phụng phịu
-Ý anh là tại sao em bị bỏng?
-Em làm rơi hộp cháo nóng vào tay.Thế thôi.
-trời ơi! Sao em vụng về thế? –Tử Long gắt lên
-Ơ sao anh gắt với em?
Mắt anh rưng rưng lệ khi bị Tử Long quát thế.Cô quay mặt đi,khôngthèm nhìn anh mà tiếp tục nấu cháo.Tử Long biết lỗi,anh sà vào ômlấy cô,tắt bếp ga đi rồi kéo cô ra ngoài
-Anh xin lỗi,khoan nấu đã,ra anh bôi thuốc cho.
Anh đẩy cô ngồi xuống ghế,mở khăn quấn ở tay ra rồi bôi thuốc vào những chỗ bị phồng.Đau quá Maimai rụt tay lại rên lên khe khẽ.Anh biết cô đau lắm nên cố làm thật nhẹ,vừa bôi,vừa an ủi
-Lần sau không làm được thì bảo anh một tiếng.Em bị thế này anh lo lắm đấy.À, Elina thế nào rồi?
-Cô ấy có khá hơn một chút.Chắc cũng sơm được ra viện thôi.Tối anh nhớ đến thăm cô ấy nha!
-Ừ, anh sẽ đến.Xong rồi đấy.Đừnglàm việc gì bằng tay này nhé! Sẽ đaulắm đấy
Mai mai khẽ gật đầu rồi cô vào tiếptục nấu cháo.Tử Long cũng bớt lo vềElina nhưng việc khiến anh lo lắng hơn bây giờ là sẽ nói gì với Lạc Dương vào ngày mai.Đối mặt với ông anh yêu quí mà giờ trở thành tình địch thực sự rất khó khăn!
Anh bận bịu chuẩn bị tài liệu mang tới chỗ của Lạc Dương tuy vậy anh vẫn cố sắp xếp thời gian vào thăm Elina khoảng hai tiếng vào buổi tối Chương 23:Tình cảm giải quyết bằng bạo lực Ngày hôm sau,Tử Long đến công tinơi Lạc Dương làm việc từ sớm.Khi được thư kí bảo rằng có người tên Tử Long muốn gặp mình,Lạc dương cũng hơn ngạc nhiên nhưng rồi anh nở một nụ cười
Anh cũng đang mong gặp Tử Long,không ngờ anh ta lại đến tìm anh trước
Cộc,cộc
Tiếng gõ cửa làm Lạc Dương giật mình.Anh rời mắt khỏi tập tài liệu liếc nhìn về phía cửa ra vào
-Mời vào –anh nói chậm rãi
Tử Long bước vào.Nhìn thấy anh ra Lạc Dương cười nhẹ
-Chào nhóc.Cơn gió nào đưa nhóc đến chỗ anh vậy?
Lạc Dương vẫn giữ cách xưng hô như lúc còn bé.Nghe thì có vẻ kênh kiệu bề trên nhưng Lạc Dương không hề có ý đó.Anh vẫn luôn gọi Tử Long như thế.Với anh cách gọi này rất thân mật,gần như là hai anhem ruốt ấy! Tử Long hơi giật mình khi thấy Lạc Dương gọi mình như thế.Anh nhăn nhó
-Anh à, bao nhiêu năm rồi,em đâu còn nhỏ nữa. đừng gọi em thế,em cũng 24 rồi còn gì?
-Ử,nếu không thích thì thôi.Nhưngbiết gọi sao bây giờ? Không lẽ gọi cậu xưng tôi?
-Anh thích gì thì cứ gọi
-Thôi được rồi,vậy hôm này cậu muốn gặp tôi có chuyện gì?
Lạc Dương lại trở về vẻ lạnh lùng vốn có.Tử Long cảm thấy hơi ngại nhưng rồi cũng đưa xấp tài liệu ra và trình bày vướng mắc.
Lạc Dương làm tổng giám đốc đã ba năm rồi.Anh lại có một cái đầu thông minh.tài năng của anh thì ai cũng biết.Thế nên tất nhiên việc này không hề khó với anh. Lạc Dương lướt một lượt tất cả đống tài liệu đó rồi ghi lại tất cả những điểm bất thường
Anh khẽ cười rồi chỉ dẫn cho Tử Long cách tìm thêm những bằng chứng khác để buộc tội kẻ xấu.Tử Long cũng biết Lạc DƯơng giỏi như thế nào rồi nhưng không ngờ anh ấy lại giải quyết nhanh thế.
Anh cứ trố mắt mà nhìn lòng đầy thán phục nhưng lại có chút ghen tị.Giải quyết xong việc Lạc Dương cảm thấy nhẹ nhõm lạ.Chợt anh nhớra một việc cần nói,anh hỏi vội
-Tử Long này,chuyện cậu và Mai mai thế nào rồi? –anh hỏi ánh mắt thoáng buồn
-Em vừa mới nhớ ra cô ấy thôi
Bỗng nhiên Lạc Dương mặt biến sắc,kéo cổ áo của Tử Long,bắt anh ta phải đứng dậy một cách thô bạo
-Cậu đứng lên cho tôi
Và khi Tử Long chưa kịp định hình xem Lạc Dương đang định làm gì thìLạc dương đã nhanh chóng ra đòn,đấm một cú thật mạnh khiến Tử Long đau điếng
Máu bắt đầu chảy ra từ khóe miệng.KHông ngờ Lạc Dương lại mãnh mẽ đến mức ấy.Khác hẳn với vẻ ngoài đẹp trai một cách hiền và thư sinh của anh.Tử Long bị đánh bất ngờ mà không biết lí do.Anh ôm mặt nhìn Lạc Dương kinh ngạc
Vẫn chưa hết Lạc Dương tiếp tục tặng thêm cho Tử Long một cú đấm cực mạnh nữa. Có lẽ còn mạnh hơn lần trước.Tử Long ngã gục xuống sàn.Tử khóe miệng máu vẫn tiếp tụcchảy,một giọt đỏ thẫm nhỏ xuống
Khuôn mặt Lạc Dương vẫn lạnh nhưbăng,vô cảm,sát khỉ tỏa ra ngùn ngụt.Tử Long vẫn chưa hoàn hồn,vẫn còn đau lắm nên anh chưa thể đứng dậy được.Lạc Dương liếc nhìn Tử Long,ánh mắt rất sắc,cảm tưởng như anh có thể giết chết Tử Long ngay vậy.Anh cười khẩy .Nụ cười chứa đầy sự khinh khi
-Tôi sẽ nói cho cậu biết vì sao tôi đánh cậu.Lần thứ nhất,tôi thay Mai mai xử lí cậu.Tại sao cậu lại có thể quên người mình yêu nhất cơ chứ? Cậu có biết cô ấy đã đau khổ như thế nào không ? Lần thứ hai là cho tôi . Tôi hận cậu chỉ tiếc là không đủcan đảm giết cậu thôi … mà xem chừng cậu chẳng thay đổi gì cả . Đừng có trẻ con như thế nữa, nên người lớn hơn đi… còn bây giờ cậu về đi . Đừng để tôi thấy cậu nữa.
Lạc Dương nói gằn từng tiếng . Tử Long có thể nghe thấy cả những tiếng nghiến răng ken két của Lạc Dương . Lạc Dương vẫn còn muốn đánh lắm nhưng anh nắm chặt bàn tay lại cố kìm nén.
Đến bây giờ Tử Long mới lấy lại tinh thần . Nghe Lạc Dương nói sự bực tức khiến mạch máu anh như căng ra . Nhưng xem chừng anh vẫn còn tỉnh táo , anh không dám nói gì cả .
Bởi anh biết bây giờ Lạc Dương đang cầm đằng chuôi , chỉ cần anh hé răng nói lung tung Lạc Dương có thể giết anh ngay . Thứ hai , những điều Lạc Dương nói đều đúng cả có mười cái miệng cũng không cãi nổi và vì thế anh im lặng cầm tập tài liệu ra về trước khi ra khỏi phòng không quên nói .
Lạc Dương , xin lỗi anh !!! Nhưng…em sẽ không từ bỏ đâu .
Lạc Dương không thèm để ý đến lời Tử Long nói . Đôi mắt không liếcnhìn Tử Long lấy một cái , tất cả hoàn toàn là một màn phẳng lặng , lạnh đến rùng mình .
Hôm nay ở công ti có cuộc họp hội đồng quản trị . Ngay sau khi Tử Long quay về cuộc họp bắt đầu . LạcDương lại ngồi vào ghế chủ tịch thaycho bố Mai Mai . Sát khí tỏa ra xung quanh anh khiến những người bên cạnh không khỏi hãi hùng . Họ cúi gằm mặt xuống run cầm cập .
- Anh giám đốc đào tạo anh ngẩng mặt lên báo cáo tình hình kì vừa rồi đi – Lạc Dương nói chậm rãi nhưng mỗi tiếng phát ra đều khiến ai nấy run sợ .
- Dạ , tôi… tôi báo cáo ngay đây ạ- Tên giám đốc kia nói giọng sợ sệt.
Rồi hắn bắt đầu trình bày . Suốt thời gian thuyết trình , Lạc Dương nở một nụ cười nửa miệng rất khinhthường .
- Có thế thôi sao . Làm lại . Nếu không tăng kết quả thì đừng có trách tôi – Anh nói mạnh .
Những người tiếp theo lần lượt báocáo và người nào cũng thế. Ai cũng nhận được câu nói lạnh lùng và giận giữ của Lạc Dương đó là : “ Làm lại!!!” .
Họ vô tình trở thành những cái thớtvô tội thế thân cho những con cá đểLạc Dương chặt chém cho bớt sự tức giận . Mọi thứ hiểu theo kiểu giận cá chém thớt .
Một vài người tỏ ra bức xúc nhưng lại im lặng . Một vài người xôn xao trước thái độ khác lạ khó tính của Lạc Dương . Đại loại nói vài câu như: “ Hôm nay sếp lạ lắm !!! Chắc đang bực tức chuyện gì rồi . Chán ghê !!! Chuyện tình cảm lại giải quyết bằng bạo lực hành hạ nhân viên thế này …”
Lạc Dương nghe loáng thoáng thấy “ tình cảm giải quyết bằng bạo lực” Từ những cái miệng kia thì bất giác bặt cười một mình . Đôi môi nhếch lên thành một nụ cười tuyệt đẹp khiến ai nấy đều ngạc nhiên vì thái độ thay đổi 3600 của anh và đờ đẫn vì vẻ đẹp trai rất hiền và thư sinh của anh . Nhưng rồi nụ cười ấy nhanh chóng biến mất .
- Thôi mọi người về làm việc đi . Hai ngày nữa tôi kiểm tra lại – Anh nói giọng có chút đe dọa nhưng khá nhẹ nhàng và tinh tế khiến mọi người đều răm rắp nghe theo khôngý kiến .
Khi tất cả đã trở về còn lại một mình Lạc Dương trong phòng , anh lại ngồi vào bàn làm việc . Bất chợt trong tâm trí anh hiện lên hình ảnh một người con gái đang cười tươi tắn .
- Chết tiệt , mình lại nhớ cô ấy mất rồi . Không được . Không đượcnhớ .
Anh lẩm bẩm một mình rồi lắc đầu nguầy nguậy cố xua tan hình ảnh kiarồi cắm đâu làm tiếp nhưng chẳng được chữ nào cả. Đầu óc anh ngập tràn hình ảnh Mai Mai. Đột nhiên một dòng chữ từ một tập giấy trên bàn lọt vào mắt anh : “Tiểu sử Kim Jae Joong DBSK”
Dòng chữ ấy khiến anh càng nhớ cô hơn.Anh cầm tập giấy lên
-Mình thật ngốc.Sao lại có kẻ điên rồ đến mức học thuộc hết chỗ này chứ?
Anh cười nhạt rồi định vò bỏ đống giấy đáng ghét kia nhét vào thùng rác.Nhưng anh lại không làm.
Anh mở điện thoại ra, vào mục Album xem tấm ảnh ngay trên đầu trang. Đó là hình chụp chung cuả anh và Mai mai.Trong hình cả hai người cười toe toét.Mai mai ôm lấy cổ anh trông rất ngộ
-KHông ngờ cũng có lúc mình trôngngố thế này.Trông cứ như bọn teenlóc nhóc 16 ,17 ấy nhỉ -anh cười mỉm – mình cũng có lúc tự sướng thế này cơ đấy,nhưng mà cũng đáng yêu –anh lại lẩm bẩm một mình.
Lạc Dương đưa bức hình quay qua quay lại mọi góc độ ngắm nghía thật lâu rồi lại cười tủm tỉm một cách ngọt ngào.Anh vẫn còn nhớ kỉ niệm ấy như in.
“Trước màn hình ti vi một chàng trai cứ ngồi lì ở đó không nhúc nhích.Một cô gái đi từ trong bếp ra,tay cầm một túi bỏng ngô thật to,vừa đi vừa ăn.Thấy anh cứ ngồi đó mãi,cô trố mắt ngạc nhiên hỏi
-Ơ,anh vẫn xem à? Anh không chánư,Lạc Dương?
-Không,xem nhiều cũng thấy hay hay,mấy anh chàng này rất hài hước.Anh đặc biệt thích Yunho –anhtươi cười trả lời rất thành thật
Cô chạy đến bên nắm lấy cánh tay anh nhõng nhẽo,rồi cầm điều khiển tắt bỏ ti vi đi,quay sang nhìn anh.
-Anh này,mình chụp ảnh đi! Máy điện thoại anh đâu? Chụp vào đấy sau này muốn nhìn em lúc nào chả được –cô cười hì hì nịnh nọt
-Anh không thích –Lạc Dương càu nhàu
-Hứ,suốt ngày nhăn nhó.Sau này già rồi em không chụp cho anh xem nữa đâu
-Ừ ,ừ,thế thì em chụp đi –anh hạ giọng chiều theo ý cô
Anh lấy điện thoại giơ ra trước mặtđịnh chụp một cái cho xong thì bị cô quát
-Ơ,không chụp lấy lệ đâu nha!Trông anh cứ như con khỉ đột ấy
Rồi cô bắt anh cười thật tươi.Lạc Dương cứ bấm máy lia lịa chụp hết cái này đến cái khác.Cái thì cô hôn lên má anh,cái thì anh bẹo má cô…………Rất rất nhiều nhưng cái đẹp nhất có lẽ là bức ảnh cô vòng tay ôm cổ anh,tựa vào vai anh như con nít rồi cả hai chu môi ra thật đáng yêu.Lạc Dương rất thích nhưng anh giả bộ
-Này ngốc,trông hai đứa mình ngốchết đi được! Lù lù hai cái mặt mẹt thế này hả?
-Kệ ,ngố thế mới hay.Em thích hết.Hi hi
Cô cười tươi,anh khẽ xoa đầu cô lòng vui vô cùng. Mai Mai cầm điện thoại xem đi xem lại rồi cứ cười cả ngày………..”
Lạc Dương hình dung lại tất cả mộtcách rõ nét.Trên môi anh nở một nụ cười thật tươi.Mai mai quả là có cái tài làm cho anh cười.Ở bên cô có muốn giận cũng không giận nổi.Tử khi có cô anh cũng tự nhận thấy bảnthân thay đổi
Tử một kẻ chỉ biết việc ,yêu trong thầm lặng anh trở thành một người rất vui vẻ.Đôi khi còn hâm hâm như trẻ con nữa.Có khi Mai mai làm những việc rất ngố chẳng hạn như……….nhét mèo vào máy giặt hay bắt mèo con chuồn chuồn khiến anh cười cả ngày,cười điên dại luôn.Người nào nhìn vào lại tưởng anh vừa ở viện tâm thần ra ấy chứ.Cuộc sống ý nghĩa hơn,nhiều màu sắc hơn kể từ khi anh có Mai mai
Những hình ảnh ấy hiện lên khiến anh nhớ Mai Mai da diết.Và anh lại rơi vào thế giới ảo tưởng.Anh liếc nhìn đồng hồ.12 giờ rồi.Anh vội vội vàng vàng thu xếp đồ đạc ,mặc áo khoác vào nhanh chóng bước ra cửa,vừa đi vừa lẩm bẩm rồi cười một mình
-Vợ ơi,chờ anh lâu không.Xong việcrồi nè.Anh sẽ dẫn em đi ăn
Anh vặn tay nắm cửa định đi ra nhưng rồi sực nhớ Mai Mai đâu có chờ anh.Cô ấy đang chờ Tử Long còn gì.Anh đau khổ lê từng bước nặng nề đến bên bàn làm việc rồi gục xuống.Bàn tay anh nắm chặt lại,đập thật mạnh xuống bàn
-Anh nhớ em, Mai Mai .Nhớ em đến phát điên rồi đấy –anh nói như sắp khóc-Anh đã cố nhưng không thể chịu nổi.Em………..em có nhớ anh không…..????Hức, chắc là không rồi –anh gục trên bàn toàn thân run lên
“Hai con người vẫn luôn nhớ nhau,vẫn luôn hướng về nhau nhưnglại cố kìm nén nỗi nhớ ấy .Ép buộc mình phải nghĩ rằng “Em đâu còn nhớ anh” và “anh đâu còn nhớ em”.Rốt cuộc vẫn chia lìa. Rốt cuộctình yêu vẫn gói gọn trong hai chữ Định Mệnh”
Đang trong lúc đau khổ tột cùng ấythì bố Mai mai lặng lẽ bước vào phòng.Thấy Lạc Dương nằm gục trên bàn,ông sửng sốt chạy lại bên khẽ lay anh
-Lạc Dương,con sao thế? Mệt à?
Lạc Dương cố giấu niềm đau sau hàng mi dài.Anh nhìn ông Nhật Long cười khẽ
-Không,con không sao? Bố đến có việc gì không? Họp hội đồng quản trịcon đã làm rồi.Bố đừng bận tâm,lo cho sức khỏe đi.
Dù cố gắng nhưng anh không thể nói dối được bố Mai mai.Ông đã nhìn thấu nỗi buồn của anh rồi.Ông khẽ vỗ vai anh nói chậm rãi
-Xem ra Mai mai của bố làm con khổ quá rồi ! Bố xin lỗi vì không thểlàm gì nổi.Con nhớ nó lắm ư?
Lạc Dương ngỡ ngàng.Đây là lần thứ hai ông nói trúng tim đen của anh.Ông ấy hiểu anh đến từng li một.Tuy vậy anh cũng không muốn làm ông ấy buồn
-Bố đoán nhầm rồi.
-Thôi,con không phải cố như thế đâu. Bố biết con mệt mỏi nhiều chuyện. Nghỉ vài ngày đi.Việc công tibố lo
-Ơ, bố……….
-Không ơ a gì nữa. Bố khỏe mới dám nói thế.Cứ yên tâm mà nghỉ đi
Lạc Dương đành gật đầu vì anh biết ông Nhật Long rất có bản lĩnh,nói được ông sẽ làm được.Anh cũng không muốn kì kèo làm gì.Anh báo cáo với bố Mai mai vài việc rồi trở về nhà
Anh mệt nhọc đặt lưng lên giường.Anh muốn ngủ nhưng lại không ngủ được.Anh đang nghĩ vài ngày được nghỉ sắp tới sẽ nên làm gì và anh nhớ Mai mai nữa
-Rốt cuộc vẫn là anh ngốc.Liệu có ai lại yêu một cách điên cuống như anh không chứ?Anh yêu em……
“Anh đã yêu em và vì thế bây giờ anh đau.Nhưng anh sẽ không bao giờ hối hận vì chuyện ấy.Bởi được yêu em và được em yêu là hạnh phúc lớn nhất cuộc đời anh –thứ màanh chỉ có thể kiếm tìm trên thiên đường”
“Giờ đã xa thật rồi,còn lại điều chi,chỉ còn mình anh nơi đây,với nỗicô đơn hiu quạnh.Em đã xa anh thật rồi,mãi không quay lại,không trở về bên anh,riêng mình anh cô đơn?
Anh biết,anh đã sai khi làm như thế đối với em,nhưng mà cũng chỉ vì anh quá yêu em mà thôi.Buồn,thất vọng,đó là cảm xúc của anh bây giờ.Giờ anh mới biết thế nào là cảm giác của nỗi nhớ,mớihiểu thấu "Anh Mơ" .Và đó là tất cảnhững gì anh có để dành riêng cho em thôi.Thật là khờ?anh không biết làm sao để em có thể yêu anh nhiềuhơn,chỉ biết cố gắng làm như tất cả,theo sự mách bảo của trái tim mình,để trở thành một chàng trai tốt trong em!” Chương 24:Người cùng khổ Tử Long về nhà thì đã thấy Mai mai đang lúi húi trong bếp.Mùi cháo thơm phức khiến bụng anh sôi lên.Anh vứt hết mệt nhọc và bực tức lao vào bếp
-Lại nấu cháo à?
-Ừm,thì em biết mỗi mòn này thôi
-Elina thế nào rồi?
-Sức khỏe tốt lên nhiều rồi.Cô ấy cũng đang cố gắng ăn uống để mau được xuất viện.Bác sĩ bảo ngày kia cô ấy có thể về rồi
-Ừ,thế thì tốt quá rồi –Tử Long thở phào nhẹ nhõm
-Anh muốn ăn không ? Em lấy cho
Tử Long gật đầu.Mai mai mỉm cườivui vẻ lấy ra hai tô cháo mang bày ra bàn ăn.Tử Long chưa kịp lấy muỗng thì Mai Mai đã cắm đầu cắm cổ ăn rất ngon lành
-Này,ăn từ từ thôi.Còn nóng quá mà.Em thích ăn cháo đến thế à?
-Ừm,ngày trước thì không nhưng bây giờ thì có.Mà chủ yếu là do em không ăn được gì khác.Cái gì cũng thấy ngấy ngấy khó chịu lăm,có mỗi cháo là em ăn ngon thôi –cô cười tươi rồi lại ăn tiếp
Tử Long nhìn cô anh lại nhớ đến Lạc Dương.Vẫn biết xưa nay Lạc Dương lạnh lùng nhưng chưa bao giờ Lạc Dương đáng sợ như lúc vừa rồi.Anh ấy chưa bao giờ đánh ai.Lúcnào cũng rất điềm đạm,ít nói,hơn thế anh ấy còn rất quí Tử Long,luôn coi Tử Long như em trai.Vậy mà giờ đây anh ấy thay đổihoàn toàn
Như thế đủ biết Lạc Dương hận TửLong nhiều đến thế nào.Tử Long cảm thấy có lỗi lắm.Nhưng anh không thể làm gì hơn được.Nghĩ đến hình ảnh Lạc Dương lúc ấy ,TửLong không khỏi rùng mình.Cú đấm của Lạc Dương lúc đó khiến anh vẫncòn cảm thấy đau lắm
-Xin lỗi anh,em không thể làm khácđược.Em phải có được cô ấy………. -Tử Long lẩm bẩm rất nhỏ
-Tử Long,anh nói cái gì đấy –Mai Mai ngẩng mặt lên nhìn anh hỏi
-Ơ,không có ,ăn đi –Tử Long chối đây đẩy
Bây giờ Mai Mai mới để ý trên khóe miệng Tử Long có một vết thâm tím lớn.Cô khẽ đặt tay lên đó hỏi nhỏ
-Anh bị sao vậy?
-Ngã thôi,không có gì đâu.Đừng quan tâm làm gì.Ăn đi,lát còn vào với Elina
Tử Long tránh ánh mắt của Mai Maicúi đầu ăn cháo.Cô thấy thái độ của anh hơi lạ nhưng cũng không hỏi nữa
-Hôm nay anh gặp Lạc Dương chưa?
-Gặp rồi.Mọi việc đã được giải quyết.Sắp đưa ra tòa được rồi đấy–anh vẫn cắm đầu ăn không nhìn cô
Mai mai thấy yên tâm về công việc nhưng cô hơi lo về mối quan hệ của Lạc Dương và Tử Long.Cô định hỏi nhưng rồi lại thôi.Cô đành giấu sự tò mò của mình và tự trấn an rằng “Hai người họ rất tốt với nhau mà”
Ăn xong.Tử Long ngồi vào bàn làm việc,thu xếp tài liệu và tìm thêm bằng chứng theo cách chỉ dẫn của Lạc Dương chuẩn bị cho vụ kiện lớn sắp tới.Mai mai để anh làm một mình rồi vào viện với Elina
Mãi đến tối Tử Long mới đến thămElina một lát rồi về nhà trước với lí do bận việc.Nói chung trong mấy ngày ở bệnh viện người chăm sóc cho Elin chủ yếu là Mai Mai.Tử Long cũng có đề nghị ở lại chăm sóc Elina nhưng Mai mai từ chối.Cô muốn tự mình làm việc đó
Vừa vì cô thương Elina và cũng vì cô muốn từ việc này vun đắp thêm mối quan hệ của mình với Elina
3 ngày sau……………
Reng reng
Tiếng chuông đồng hồ điểm 7 giờ sáng vang lên.Lạc Dương từ từ mở mắt ra.Anh khẽ thở dài.Xem ra việc ngủ nướng suốt mấy ngày vừa rồi chỉ giúp anh khỏe lên về mặt thể xác nhưng tinh thần thì vẫn tệ thế.Anh vẫn nhớ Mai mai nhiều lắm,không thể ngừng lại được
Lạc Dương lại mở điện thoại lên.Khuôn mặt Mai mai lại hiện ra.Dường như cô ấy đang cười với anh.Anh nhìn vào bức ảnh mà lòng đau đớn
-Hừm,tại sao em lại đáng ghét thế này cơ chứ? Không để anh ngừng một phút giây nào nhớ về em
Anh lại lẩm bẩm rồi cười đau khổ.Anh nghĩ rằng mình cẩn phải đi đâu,làm việc gì đó cho khuây khỏa.Nếu cứ ở nhà thì anh sẽ sớm phát điên vì nhớ cô thôi.Đang khôngbiết phải đi đâu chợt anh nảy ra một ý,đi uống rượu ở Bar Paradise.Và thế là anh đến đó một mình
Vì cũng gần đây nên anh quyết định đi bộ cho thoải mái.Bước thong dong trên con đường dài,lòng anh bâng khuâng những cảm xúc khó tả.Sang thu rồi,mùi hoa sữa Hà Nội bay thoang thoảng đâu đây………Anh và Mai mai vừa chia tay nhau vào lúc cuối hạ giờ đã là đầu thu rồi
Vậy là đã gần một tháng anh khônggặp cô ấy.Nỗi nhớ vẫn luôn thường trực trong anh. Anh cũng muốn gặp cô ấy lắm nhưng không thể. Anh nghĩ cô và Tử Long đang hạnh phúc bên nhau và vì thế anh thấy mình làkẻ thừa thãi.Suy cho cùng anh vẫn làkẻ thứ ba.
Brừm Brừm………..
Bất chợt có tiếng ô tô vang lên cắtđứt dòng suy nghĩ của anh.Tiếng rất lớn.Cảm giác nó lao vun vút trong gió với tốc độ rất nhanh.Anh quay nhìn về hướng phát ra âm thanh đó.Lạc Dương hốt hoảng khi thấy chiếc xe đang gần như mất phương hướng ,không kiểm soát nổi,lao lung tung
Nhận thấy có một cô gái đang đứng khá gần mình không để ý đếnrằng chiếc xe không đâm vào mình.Anh vội vã chạy tới kéo cô gái ấy về phía mình…….
Rịch………….
Cả hai cùng ngã xuống đường.Chiếc xe vẫn lao đi rất nhanh đâm vào một quán nhỏ bên đường.Cảnh tượng thật kinh hoàng nhưng anh không buồn bận tâm.Lát nữa sẽ có cảnh sát giao thông lo vụ đó.Việc khiến anh lo lắng là cô gái anh vừa cứu có an toàn hay không
Anh cúi xuống nhìn cô.Khuôn mặt đã trắng bệch đi không còn chút sứcsống nào.Cô từ từ mở mắt ra vẫn chưa định hình được chuyện gì đangdiễn ra nhưng sự sợ hãi hiện rõ trênmặt cô.Môi tái nhợt
Elina vừa được xuất viện hôm qua,nằm cả ngày cũng chán nên hôm nay ra ngoài đi dạo.Không ngờ lại suýt nữa mất mạng
Lạc Dương nhìn kĩ khuôn mặt cô.Anh thấy nó quen lắm.Khuôn mặtxinh đẹp,vừa rất Tây vừa rất Châu Á, hài hòa ,nhẹ nhàng mang lại cảm giác rất dễ chịu
-Cô………..cô là người yêu của Tử Long - Lạc Dương lắp bắp
Phải ! Đó chính là Elina.Cô ngạc nhiên khi thấy người vừa cứu mình nói thế.Cô không hề biết Lạc Dương.Cô tròn mắt nhìn anh hỏi
-Anh là ai? Tại sao anh biết tôi
Lạc dương đỡ Elina đứng dậy,xem xét xem cô có bị thương ở đâu không.Đến khi yên tâm không có chuyện gì cả anh mới trả lời chậm rãi
-Thực ra tôi chỉ biết mặt cô qua ảnh chụp thôi còn ngoài ra thì khôngbiết gì cả.Ngay cả tên cô là gì tôi cũng không biết.Thật không ngờ chúng ta lại gặp nhau cơ đấy.Cô muốn biết về tôi không?
-Tất nhiên là có
-Hừm,biết rồi thì cô sẽ thấy trái đất này thật đúng là hình cầu.Chúngta lại gặp nhau,những người cũng khổ
Lạc dương cười nhạt rồi kéo tay Elina thẳng tiến đến Bar Paradise
-Muốn biết thì đi theo tôi
Elina không biết Lạc Dương định dẫn mình đi đâu nhưng cô cũng được đi theo vì cô rất tò mò vì người con trai kia.Nhìn vẻ đẹp trai nho nhã cùng cách cư xử rất lịch thiệp của anh cô nghĩ rằng anh rất đáng tin
Cô đã rất bất ngờ khi anh kéo cô đi về phía Bar Paradise.Cô vội buông tay anh ra
-Tôi không vào đâu!!!!!!!!!!
Rồi cô định đi về nhưng Lạc Dương đã giật tay cô lại,nói mạnh
-Định đi đâu đấy? Sợ à? Đây không phải nhà tù đâu!!!!!!!!!!!
-“……………”
-Đi vào với tôi –Lạc Dương hạ giọng nói nhỏ
Elina gật đầu.Cô bị lời nói của anh thuyết phục hoàn toàn.Cô lẳng lặng theo sau anh.Đến trước cổng một người đàn ông cao to đang đứng ở đó.Thấy Lạc Dương anh ta mỉm cười rồi cúi chào
-Đã lâu không gặp? Thiếu gia bận việc à? Còn cô đây là…………
Anh ta chào Lạc Dương rồi quay sang nhìn Elina
-Đừng gọi tôi thế! Đây là bạn tôi
Người đàn ông ấy khẽ gật đầu rồi để họ vào.Bước vào trong Elina bị choáng bởi tiếng nhạc quá lớn cộng với những chùm sáng chiếu đủ màu chói lọi.Cô thấy hơi chóng mặt,cố bám lấy vạt áo của Lạc Dương để khỏi ngã
Nhận thấy biểu hiện của cô Lạc Dương biết ý bảo DJ chơi nhạc đồngquê nhẹ nhàng rồi dẫn cô vào một chỗ khá yên tĩnh.Khi cô đã cảm thấykhá hơn cô vội hỏi Lạc Dương
-Cho tôi biết anh là ai đi
-Biết rồi thì đừng ngất nhé ! Sẽ rất ngạc nhiên đấy! Tôi là chồng chưa cưới của Mai mai nhưng vì sự biến mất và trở về đột ngột của TửLong nên đám cưới bị hủy bỏ -anh nói ánh mắt buồn vời vợi. Giọng nói mỗi lúc một nhỏ dần và lạc hẳn đi trong tiếng nhạc
Anh cầm chén rượu trước mặt uống cạn.Elina choáng váng khi nghecâu nói đấy.Thật không ngờ cô lại gặp người sắp thành chồng của Mai mai.Anh ấy cũng bị bỏ rơi như cô thế nên Lạc dương mới nói cô và anh ấy là người cùng khổ
Phải! Số phận hai người thật quá trớ trêu.Nhìn nét mặt đau khổ của anh cô chợt hận Mai mai và Tử Long vô cùng! Tại sao Mai mai có thể đối xử với Lạc Dương như thế chứ?
-Cô tên gì? –Lạc Dương thôi uống rượu quay sang Elina hỏi
-Tôi là Elina.Anh tên gì?
-Tôi là Lạc Dương.Hừm.Chắc Tử Long cũng vừa mới chia tay cô nhỉ?
Elina cúi đầu không đáp.Một giọt nước lăn dài trên má cô.Cô cố cắn chặt môi kìm nén không khóc nữa.Lạc Dương bối rối khi nhìn thấy cô khóc.Anh đưa cánh tay vụngvề lau nước mắt cho cô nói khẽ
-Xin lỗi tôi……….tôi……..không cố ý hỏi……
Elina chỉ khẽ lắc đầu,không khóc nữa nhưng đôi mắt vẫn ẩn chứa một nỗi buồn xa xăm.Lạc Dương không dám nhìn cô bởi nhìn cô anh sẽ càng buồn hơn.Anh cầm tiếp chén rượu và uống tiếp
-Cô nói tiếng việt giỏi quá nhỉ? Mà hình như cô là con lai đúng không? Nhìn cô có nét giống người Châu Á đấy
-Ừm………..tôi đã gặp Tử Long từbốn năm trước.Ở bên cạnh anh ấy suốt bốn năm không nói được tiếngviệt mới lạ ấy chứ? Anh đoán đúng rồi.Tôi là con lai.Mẹ tôi là người HànQuốc.Bố tôi là người Mĩ –kể đến đây giọng cô trầm hẳn xuống.Lạc Dương càng tò mò hơn anh lại hỏi
-Tôi biết là có lẽ không nên.Nhưng liệu…….liệu tôi có thể được biết về gia đình cô không?
-Nếu anh muốn nghe thì tôi sẽ kể………….Thực ra tôi cũng chả hiểu vì sao bố mẹ tôi lại quen nhau nữa.Bởi ngay sau khi sinh tôi thì mẹ tôi mất.Sau này tôi có hỏi nhưng bốkhông lần nào trả lời.Biết bố buồn nên tôi cũng không hỏi nữa.Thế nên tất cả những gì tôi biết về mẹ là tên mẹ tôi : Kim Soo Young, một người Hàn Quốc và hình ảnh của bà qua tấm ảnh bà chụp với bố tôi.Bố tôi là công nhân tại một công ti nhỏ. Đến năm tôi 13 tuổi bố tôi bị mất một cánh tay do tai nạn nghề nghiệp.Từ lúc ấy không ai nhận bố tôi vào làm nữa.Ông trở về nhà làm nông nghiệp.Vì không có đủ tiền tôi phải nghỉ học đi làm thêm.Cuộc sông vất vả nhưng tôi vẫn vui vì tôicòn có bố.Nhưng đến tôi 16 tuổi khibố và tôi đi trên đường một chiếc ôtô lao đến.Vì chắn đỡ cho tôi mà bố tôi bị thương nặng.Ông trở thànhngười thực vật và hai tuần sau ông qua đời. Mất đi bố cuộc sống của tôi trở nên thật đen tối. Khi ấy tôi đã gặp Tử Long,anh ấy đã giúp tôi rất nhiều.Tôi cứ nghĩ rằng anh ấy và mình sẽ hạnh phúc bên nhau mãi mãi nhưng cuối cùng anh ấy chia taytôi không phải vì không còn yêu nhau mà bởi vì yêu một người khác hơn mình………….
Lạc Dương xót xa khi nghe cô kể.Elina quả là một cô gái đáng thương! Quá khứ của cô thật quá trớtrêu.Một cô gái mảnh mai xinh xắn thế kia mà phải chịu nhiều oan trái đến thế.Đau khổ vì quá khứ đã đủ rồi Elina còn phải chịu đựng cú Shock tình cảm này nữa.
Mẹ mất khi vừa chào đời.13 tuổi phải bỏ học làm thêm kiếm sống.16 tuổi bị tai nạn mất cả bố nữa. Hạnhphúc được bốn năm và bây giờ lại tiếp tục những chuỗi ngày cô đơn
Lạc Dương rùng mình khi nghĩ về Elina. Một thiếu gia như anh có bao giờ hiểu được nỗi mất mát ấy
-Tử Long có biết chuyện ấy không?–Lạc Dương nuốt nước bọt hỏi Elina,giọng run run
-Có
Câu trả lời của cô làm anh bàng hoàng. Tử Long mà anh biết –thằng em mà anh yêu quí như em trai ruộtcủa mình lại tệ bạc đến thế ư? Trước đây đã hận Tử Long lắm rồi bây giờ lại càng hận hơn.Anh bực tức vì không thể làm được gì lúc này.
Anh cầm cả cốc rượu lớn trước mặt uống cạn.Cổ họng cay rát nhưng anh không muốn dừng lại.
-Vậy mà vẫn chia tay cô ư? Thằng hèn !!!!!!!!!!!!!!!!!
Đang lao đầu vào cốc rượu hăng say thì có tiếng phụ nữ léo nhéo vang lại gần.Lạc Dương và Elina liếcnhìn về phía có tiếng nói ấy thì thấy một nhóm khoảng 4 hay 5 cô gái ăn mặc rất kiệm vải tiến đến phía mình
Vừa mới thấy Lạc Dương mấy cô gái ấy nhao nhao chạy đến vây kín lấy anh.Kẻ bên trái,kẻ bên phải chẳng ngại ngùng gì cứ ôm lấy anh nũng nĩu rồi đẩy Elina qua ghế kế bên.
-Anh à,lâu lắm rồi mới thấy anh đến đây.Bọn em nhớ anh quá
Cô gái ấy quấn lấy Lạc Dương hônlên má anh rất tự nhiên.Lạc Dương cứ mặc kệ họ muốn làm gì thì làm.Anh chỉ uống rượu thôi
-Em nhớ anh lắm đấy
Một cô gái khác lên tiếng rồi tiếp những người còn lại lao nhao lên nói những câu nói như đường mật rồi còn khêu gợi anh nữa.Lạc Dương cười nửa miệng khinh miệt
-Ha, cỡ như các cô cặp với bao nhiêu đại gia rồi còn nhớ được tôi sao?
-Sao anh nói em thế ? Đồ đáng ghét. À mà cô gái kia là ai thế
Vừa nói cô ta vừa chỉ tay vào Elina.Từ nãy đến giờ Elina phát tởm vì những hành động của mấy cô gái này nên cứ cúi gằm mặt xuống không nói một tiếng.
Đột nhiên cô ta nói thế Elina giật mình ngẩng mặt
-Hừm,là người của tôi. Hỏi gì nữa không?
Khi Lạc Dương nói thế Elina nhìn anh ánh mắt kinh ngạc.Và rồi Lạc Dương chờ lúc Elina nhìn mình chămchú nhất, anh kéo cô gái bên cạnh vào lòng,đặt một nụ hôn lên môi cô ta
Hành động của anh làm cô ta sung sướng đến phát cuồng.Cô ta liền vòng tay qua cổ anh tỏ vẻ thích thú trước sự ghen tị của những người còn lại
-Anh thích em rồi phải không??
Nhưng Lạc Dương đã hất tay cô ta ra ,đẩy cô ngã xuống sàn,cười nửa miệng
-Thích cô? Ha ha! Cô chỉ là đồ chơicủa tôi thôi! Biến
Anh bất ngờ hét lớn ,ánh mắt này lửa khiến cô ta run người đành hậm hực nuốt cục tức bỏ đi.Những cô gáikhác cũng lần lượt bỏ đi.Lạc Dương rót tiếp rượu vào chén,uống một hơi hết sạch
Elina nhìn anh không chớp mắt,môi mấp máy không nên lời
-Sao? Cô thấy như thế nào? Bạc tình,hao sắc. Nếu muốn sống yên thì cô đừng bao giờ tin bất cứ thằngđàn ông nào cả
Dù cố che giấu nhưng ánh mắt đau khổ của anh đã bị cô nhìn thấy.Cô tiến lại gần bên anh,nói khẽ
-Đừng cố giả vờ như thế! Đau khổthì cứ nói là đau khổ đi
-Cô tưởng tôi giả vờ à? Thật ngây thơ! Tôi cũng như bao kẻ xấu xa khác thôi
Anh nói mạnh rồi ngả lưng ra ghế mệt mỏi.Anh đã hơi ngà ngà say rồi.Thế là anh nhắm mắt ngủ.Elina không muốn đánh thức anh nhưng cũng không dám về bỏ lại anh ở đây.Cô ngồi đó im lặng và suy nghĩ
CÔ hiểu cảm giác cô đơn của anh như thế nào.Cô và anh đều là nhữngkẻ thất bại trong tình yêu và vì thế hơn ai hết cô hiểu được suy tư của Lạc Dương lúc này. Chắc hẳn Lạc Dương yêu Mai Mai nhiều lắm.
Elina hận Tử Long hận Mai mai,hận cái mối duyên tình nghiệt ngã của hai người
Đang suy nghĩ lan man cô bị một cái vỗ vai nhẹ làm giật mình.quay lại thì thấy một gã thanh niên đang nhìn cô chằm chằm
-Xinh ghê ! Sao lại ngồi đây với thằng kia? Đi với anh không?
-Bỏ tôi ra
Elina cố gắng giằng lại nhưng tay cô bị hắn nắm chặt lôi đi
-Lạc Dương, cứu tôi với
Cô gọi thật to.Thật may là Lạc DƯơng đã nghe thấy.Anh vội đứng dậy tiến đến bên gã kia,cầm cổ tay hắn vặn mạnh khiến hắn ta đau điếng, cảm giác như sắp gãy tay
-Cậu thích gì? Buông cô ấy ra
Lạc Dương gằn từng tiếng. Gã kia đau quá ,nhăn mặt lại dần buông tayElina.
-Được rồi. Buông tay tôi ra đi,tôi không biết đây là bạn gái của anh
Lạc Dương thấy hắn có vẻ biết điều anh bỏ hắn ra và không quên tặng hắn một ánh nhìn hình viên đạn.Khi hắn bỏ đi, anh quay sang nhìn Elina.Cô đang xoa xoa chỗ tay bị nắm chặt lúc vừa rồi,mặt nhăn vì đau.
Anh khẽ kéo tay cô lại nhưng Elina đã vội lùi người lại ra xa anh
-Không có gì đâu,đừng lo
-Không sao thì thôi.Ngồi xuống đi
Lạc dương nói khẽ.Elina ngồi xuốngkhá xa anh
-Xin lỗi nhé.Tôi ngủ quên
-Không phải lỗi của anh
-Hừm,xem ra cô cũng ngốc thật đấy.Chưa từng gặp những trường hợp như thế này bao giờ à?
Elina khẽ lắc đầu.Lạc Dương thở dài thườn thượt.Anh bỗng thấy Elina có thật nhiều nét giống Mai mai, cũng rất yếu ớt và ngốc nghếch.Có điều Elina cũng có phần người lớn hơn Mai mai
Ngồi cách Elina một khoảng khá xa nhưng anh vẫn có thể cảm nhận được một mùi hương rất dễ chịu từ cô. Nó cũng khá giống mùi thạch hoaquả nhưng không hẳn là thế.Nói chung Elina vẫn cho anh một cảm giác gần gũi lạ kì
-Elina này,bây giờ tôi sẽ nói cho côbiết một bí mật khác.Đây là lí do chúng ta trở nên như thế này……..Thực ra Tử Long và Mai Mai đã yêu nhau từ sáu năm trước rồi.Họ và tôi đã quen nhau từ khi còn nhỏ Elina à. Nhưng do vụ tai nạnTử Long đã quên Mai mai. Bây giờ họ chỉ trở về như đúng những gì sáu năm về trước đã xảy ra thôi.Chúng ta thực chất chỉ là nhữngkẻ đến sau thôi !!!!!!!!!!!!
Elina ngỡ ngàng khi nghe Lạc Dương nói thế.lại thêm một sự bất ngờ nữa.Cô cứ như đang ở trên mâyvậy. Mọi thứ thật quá sức tưởng tượng với cô.Môi cô run lên bần bật.Thì ra cô chỉ là kẻ thứ ba xen vào mối tình của Tử Long và Mai Mai thôi.
Lạc Dương nhắm mắt lại nhâm nhi chén rượu trước mặt.Anh không muốn nhìn Elina bởi anh thừa biết Elina đang bàng hoàng và đau khổ như thế nào