Ở Việt Namcó 1 bộ luật khoan hồng cho
những người phụ nữ mang bản án tử hình đc sống khi họ mang thai. Và
nhờ vậy người đàn bà đc gọi là mẹ nó đc lãnh bản án chung thân với
tội danh giết người khi đâm chết gã nhân tình cùng ả đàn bà ti tiện
của lão trong cơn ghen ngụt cháy… Nó ra đời trong căn phòng giam
nhỏ hẹp,có lẽ sự lạnh lẽo của chấn song sắt và ánh sáng heo hắt từ
những ô vuông trên tường như phán rằng cuộc đời nó cũng tối tăm như
chính mẹ nó… Tiếng khóc nó cất lên như điểm cho mẹ nó bản án tử
hình về chính tội danh của bà… Bà ta đã ra đi vĩnh viễn khi sinh ra
nó
Nó đc đưa vào 1 trại trẻ mồ côi, các sơ ở đây đặt cho cái tên của
mẹ nó như muốn nhắc rằng bà ta ra đi chưa để lại đc gì cho nó ngoài
nét đẹp mỹ miều… Cũng phải,bà ta vốn là 1 cô gái quê mộc mạc nhưng
vì cái nghèo vùi dập,bà đã phải bỏ xứ ra đi tìm 1 con đường
sống…Chân ướt chân ráo ở chốn đất khách quê người này,bà trượt dài
trên con đường tội lỗi khi bước chân vào cái nghề làm gái.Cuộc sống
u uất,đau đớn từ thể xác đến tâm hồn dừng lại khi bà gặp ông
Tùng,một đại gia có tiếng trên đất Sài thành bấy giờ.Bà yêu ông say
đắm và chấp nhận từ bỏ tất về sống với ông như vợ chồng,tình yêu
của ông Tùng dành cho bà giúp bà quên dần đi quá khứ nhơ nhuốc và
cho bà 1 niềm tin sống tiếp…Hạnh phúc kéo dài chưa đc bao lâu thì
sóng gió ập đến nhấn chìm trái tim bà khi bắt gặp ông Tùng đang ân
ái cùng người đàn bà khác,trong cơn ghen mù quáng,bà vớ được con
dao gọt hoa quả và kết liễu đôi dâm phu dâm phụ kia….
_Mai Trinh ơi!!!!!!!!!!!!!!Con đâu rồi?????
Bà sơ gọi với vẻ mặt lo lắng,nó đáp lại bà bằng đôi mắt vô hồn vô
cảm…
_Lạy chúa!!! Con làm ta lo quá,sao con lại ngồi đây mà ko ra chơi
cùng các bạn???
Tay ôm con búp bê vải khá cũ và te tua,nó lắc lắc cái đầu ko nói
câu nào rồi nắm tay sơ đi vào trong… Bà hiệu trưởng đứng lặng nhìn
theo nãy giờ trút 1 hơi thở dài:
_Đã 6 năm rồi,vậy mà nó chưa từng có lấy 1 nụ cười,ko 1 giọt nước
mắt,có lẽ trái tim con bé đã hóa đá bởi những tội ác mẹ nó để
lại…..
Cuộc sống bình yên của nó tại cô nhi viện của nó kéo dài ko đc bao
lâu…
_Thưa ông bà!!! Đây là cháu Mai Trinh,năm nay cháu nó 9 tuổi
_Mai Trinh!!! Cháu chào ông bà Trung đi,họ là người muốn nhận nuôi
cháu…
Nó khẽ gật đầu,và nhìn người đàn bà mắt xanh mỏ đỏ,cứ như bà ta đã
trác cả kí son phấn lên gương mặt xấu xí , mà từ nay về sau nó sẽ
phải gọi bằng mẹ và người đàn ông béo ụt,với dáng đi khá nặng nề…Bà
Trung lên tiếng:
_Con là Mai Trinh à? Từ nay con sẽ là con nuôi của ta nhé?? Chúng
ta đi thôi…
Nó theo ông bà Trung bước ra xe,trước khi bước lên xe nó ngoảnh
nhìn lại nơi mà nó đã lớn lên trong suốt 9 năm qua,nơi đã cưu mang
nó khi người đàn bà tội lỗi đó ra đi để lại mình nó chênh vêng giữa
dòng đời… Hai sơ chăm sóc cho nó từ nhỏ đến lớn đứng dõi theo nó
đến khi khuất dạng và thầm vui cho nó “Con bé thật may,gia đình ông
bà Trung là 1 gia đình khá giả,cuộc sống nó sẽ tốt hơn”.Các sơ đâu
hay từ đây cuộc đời nó mới thật sự sóng gió…
_Này!!! Mày cầm cái thứ bẩn thỉu gì thế? Vứt đi,thật kinh
tởm.
Nó giật mình quay sang nhìn bà Trung,khuôn mặt bà lúc này đanh lại
hiện rõ 1 mụ phù thủy ác độc,mụ chộp con búp bê ném thẳng ra ngoài
cửa sổ… nó lặng đi nhìn theo con búp bê đang bị dày xéo dưới những
bánh xe,nó hiểu ra rằng,số phận nó cũng ko khác gì con búp bê kia…
Xe dừng lại… Nó bước vào căn nhà lạ lẫm…
_Mày là con ở mẹ tao vừa nhận về đúng ko???
Một giọng nói chanh chua từ phía trên cầu thanh vang xuống,nó quay
lại nhìn xăm xăm vào chủ nhân của giọng nói đó… Bốp…
_Ai cho mày nhìn tao bằng ánh mắt đó hả con mọi kia
Bà Trung bước vào hắng giọng :
_Chuyện gì thế hả??? Vừa đến nhà mà đã gây chuyện rồi hả???
Con tiểu thư chua chát chạy đến nắm lấy tay bà trung õng ẹo:
_Mẹ!!! con này xấc xược quá,nó trừng mắt đe dọa con đó mẹ
Bà Trung rít lên giận dữ,sán cho Trinh 1 cái tát giáng trời
nữa
_Con xấc xược này,đồ *******
_Chuyện gì ồn ào thế ???
1 tên con trai có vóc dáng khá cao,mái tóc lòa xòa che nửa khuôn
mặt và cặp kính dày từ trên cầu thang đi xuống
Bà Trung nhìn con trai nhẹ giọng nói:
_Kìa con trai, dậy rồi hả con???
_Ồn thế thì ngủ thế nào đc nữa mà ngủ. Tên con trai cau có gằn
giọng
Mụ nói xong thì quay ngoắc qua Mai Trinh,đôi mắt hằn nét giận
dữ”
_Mày nghe cho rõ đây con kia. Đây là Mỹ Anh và Vĩnh Khanh,tụi nó là
anh chị mày,từ nay mày sẽ phục vụ tụi nó. Ở ngoài có người nhìn vào
thì gọi bằng anh và chị,còn ở nhà hay bất kì đâu cũng phải gọi bằng
câu và cô chủ nghe rõ chưa. Tao ko phải nhận mày về nuôi ko cho tốn
cơm đâu.Bây giờ thì biến xuống bếp đi…
_Cháu là Mai Trinh phải ko? Ta có nghe bà chủ nói về cháu rồi,thật
tội nghiệp,từ nay cháu ở đây với ta,ta làm người ở trong cái này
hơn 30 năm rồi
Nó ngước lên nhìn người đàn bà đó,đôi mắt bà hiền từ hằn những vết
nhăn của năm tháng nhọc nhằn,bà mỉm nhìn nó hiền từ như các sơ,khóe
mắt nó chực cay cay,đôi mắt buốt giá mờ dần…
_Này!! Mai trinh,cháu đang nghĩ gì thế?? Ngày mai cháu sẽ học cùng
trường với anh chị cháu đấy.Ôi!! cháu của ta,mới đó đã 7 năm
rồi,cháu thành 1 thiếu nữa rồi,trông cháu xinh lắm
Bà giúp việc nói giọng rưng rưng và đôi mắt ngấn lệ,7 năm trôi
qua,nó đã lớn,đã thành 1 thiếu nữ,7 năm sống trong sự cay
nghiệt,ngày nào cũng đòn roi,sỉ vả,trên thân hình bé nhỏ của nó hằn
đầy những vết thương,vết tím bầm do mẹ con bà Tùng và Mỹ Anh gây
ra,nó ko bao giờ mở miệng,ko ko rơi 1 giọt nước mắt dù có thế nào.
Vĩnh Khanh vốn ít nói,suốt ngày hắn cứ ru rú trong phòng như con
mọt sách và ông Trung bận khổ sở với căn bệnh về gan và xương cốt
nên ít ra nó ko phải chịu thêm đòn roi của bất kì ai trong cái nhà
này nữa
_Trinhhhhhhhhhhhhh!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Bà Trung ré lên như điên dại. Nó lết lê cái thân lên phía phòng bà
Trung thì nghe tiếng con Mỹ Anh ầm ĩ
_Con ko chịu đâu,sao mẹ lại cho con mọi đó học chung trường với con
chứ.Con ko chịu đâu,mất mặt lắm
_kìa con,mẹ cho nó học cùng trường để tiện bề phục vụ con và anh
con thôi mà. Bà Trung dịu dàng khuyên con gái
Cốc… Cốc…Cốc
_Chuyện gì???
_Con đây ạ. Nó cất lời gỏn gọn
Bà Trung hừ hừ quát:
_Ngày mai mày sẽ học ở trường cô cậu chủ của mày.Nhớ,ko đc làm cô
cậu mất mặt nghe chưa
Nó gật đầu. Con Mỹ Anh đứng bên cạnh vênh lên đạp nó 1 cái rồi quát
tới tấp
_Ở trường cấm mày gọi tao bằng chị,ko đc béng mảng đến những chỗ
tao hay tới lui,ko đc làm gì để tao mất mặt
Nó lặng câm rời khỏi phòng…
Sáng hôm sau,Mỹ Anh và Vĩnh Khanh lên xe đến trường,nó lủi thủi đi
bộ và đi xe buýt đến trường. Vừa đặt chân đến trường nó vấp phải gì
đó té nhào,1 tràn cười chanh chua đến chói tai
_Ồ!! Con mọi này,đi đứng thế hả,thật mất mặt quá
Con Mỹ Anh và 2 con bạn nó đứng chóng nạnh cười khanh khách
_Ai thế Mỹ anh? .Con Nga bạn con Mỹ Anh lên tiếng
_Nó hả? Con osin của tao,từ nay nó sẽ phục vụ chúng ta
Nói xong con Mỹ Anh ném thẳng vào nó 3 chiếc cặp nặng chịch ra
lệnh
_Đem lên lớp cho tụi tao
Nó đang loay hoay ko biết làm sao thì 1 bàn tay chìa ra:
_Em ko sao chứ?
1 gương mặt điển trai đang mỉm cười với nó.Nó lạnh lùng đứng lên
mặc cho đôi tay anh ta chìa ra, rồi kéo theo 3 chiếc cặp nặng nề lê
bước.Chàng ta có hơi ngượng cười cười rồi chạy theo nó,hắn lôi 3
chiếc cặp trên vai nó,xem bảng tên lớp trên cặp rồi xách đi 1
nước.Nó chạy theo giật lại ko nói lời nào nhưng anh ta mạnh quá nên
kéo nó theo luôn về lớp. Quẳng 3 chiếc cặp xuống bàn anh ta cười
khì khì:
_Bạn là học sinh mới đúng ko? Chào mừng bạn đến với trường lớp mới.
Tớ là Trường Vũ hội trưởng hội học sinh,có ji` ko biết bạn cứ tìm
mình
Nó ko nói gì,quay người định bỏ đi thì bị Vũ kéo lại
_Này!!! Sắp vô học rồi bạn còn tính đi đâu? Đây là lớp của bạn
đấy
Nó ngơ ngác nhìn Vũ, Vũ chỉ tay vào cái bảng tên trên cặp nó cười
khúc khích.Ko ngờ nó lại cùng lớp với con Mỹ Anh…Nó đang nhìn Vũ
thì từ phía sau… Bốp…1 cái tát trời giáng làm nó ngã nhào
_Con này,mày biết đây là đâu ko mà dám đứng trong lớp học của
tao,định làm ô uế lớp học của tao hả???
Vũ vội đỡ nó dậy rồi trừng mắt nhìn Mỹ Anh. Mỹ Anh giật mình bất
giác nhìn Vũ rồi giả vờ nhẹ giọng sáp sáp vô Vũ õng ẹo
_Ôi anh Vũ,anh đừng thế,nó chỉ là con người ở của nhà em thôi,chạm
vào nó chỉ tổ bẩn tay anh
Vũ đẩy con Mỹ Anh ngã nhào rồi gằn giọng
_Cô câm miệng cho tôi,đây là trường học,ko phải nhà cô,cô còn dám
cư xử như vậy nữa thì biết tay tôi
Mỹ Anh run run nhưng gương mặc không giấu đi được sự tức giận phóng
tia nhìn về nó. Nó hiểu cho số phận của mình rồi,nó gạt tay đẩy Vũ
sang 1 bên đến thẳng con Mỹ Anh,nó quỳ sụp xuống đỡ Mỹ Anh dạy. Mỹ
Anh đứng lên tán ngay vào nó 1 bạt tai nữa:
_Con mọi kia,chưa gì mày tính làm loạn rồi phải ko?Thứ người ở như
mày mà đòi trèo cao à.Đồ sấc xược,tao phải dạy mày
Mỹ Anh giơ tay đánh nó cái nữa thì khựng lại,Vũ đứng phía sau lúc
nào ko hay nắm cứng tay con Mỹ Anh lại.
_Tôi vừa nói gì cô ko hiểu à?Cô có tin tôi cho cô biến khỏi cái
trường này trong vòng 5p ko?
Con Mỹ Anh run run “dạ” 1 tiếng rùi nín thinh. Bởi ai trong trường
này dám đụng đến Trường Vũ đâu.Thân là cậu ấm của 1 tập đoàn có
tiếng,ngôi trường quý tộc này 1 tay gia đình cậu chi tiền quyên góp
nên ai cũng sợ thế lực gia đình họ Khang,nhưng ko phải vì giàu sang
và có thế lực mà cậu chàng hống hách,Vũ rất hòa đồng,vui vẻ với mọi
người và làm rụng rơi nhìu trái tim nhìu nàng với khuôn mặt điển
trai và nụ cười cực kool… Nó chạy đến đẩy Vũ ra rồi phủi quần áo và
giày cho Mỹ Anh,con nhỏ cố tình hất chân 1 cái vào bụng nó rồi thầm
thì “ Mày chờ đi,về nhà tao tính sổ với mày”… Vừa lúc cô giáo bước
vào,cô giáo nhìn nó cất giọng
_Em là học sinh mới phải ko?nghe nói em là… ah`… người của nhà họ
Trung
_Là người ở thưa cô. Con Mỹ Anh thốt lên chua như chanh
Cả lớp cười ầm lên,cô giáo cũng khẽ cười,trừ 1 người nãy giờ mặt
vẫn đăm chiu nhìn nó…
Nó vừa bước về nhà thì… Bốp… nó ngã lăn ra sàn và 1 giàn roi đòn
như mưa trút lên thân thể nó. Vừa đánh vừa đạp nó,con Mỹ Anh quát
chói tai:
_Đồ con hoang,đồ hỗn xược,dám làm mất mặt tao trước anh Vũ,đồ con
tiện nhân,mày cũng chỉ là đồ thối tha như me. mày thôi.Đồ mất
dạy…
Nó câm lặng hứng chịu,7 năm qua nó đã sống như vậy,nhưng ko 1 giọt
nước mắt nào rơi xuống,ko 1 lời nào thốt lên,đôi mắt lạnh buốt cứ
nhìn xa xăm về 1 cái gì đó ko thật càng khiến cho cơn thịnh nộ của
bà trung hay con Mỹ Anh thêm ngụt cháy…Tay chân nó bắt đầu bật máu
bởi những lằn roi cũng chưa làm nguôi cơn giận dữ của con Mỹ Anh…
Bặt…
_Đủ rồi!!! em đánh nữa nó chết mất đấy. Vĩnh Khanh từ phía sau giữ
lấy tay Mỹ Anh lại
_Cho nó chết đi,thứ con hoang như nó để trong nhà thêm tốn cơm. Con
Mỹ Anh gầm lên
_Anh nói đủ rồi,nghe ko?. Vĩnh Khanh nhìn nó nói _Đi về phòng
đi
_Đứng lại đó cho tao,anh buông em ra,hôm nay em phải đập chết nó,nó
dám làm em mất mặt trước anh Vũ
_Anh nói đủ rồi. Khanh trừng mắt nhìn Mỹ Anh khiến con nhỏ im bặt
rồi quay sang gắt nó_ Cô còn đứng đó là gì,muốn ăn thêm đòn à,đi về
phòng đi
Nó lê cái thân bầm dập đi về phòng.Căn phòng của nó suốt 7 năm qua
ko gì khác là cái gác xếp áp trần,căn phòng nhỏ hẹp chỉ vỏn vẹn cho
nó để 1 cái giường,1 cái tủ và 1 cái bàn học,cái cửa sổ bé nhỏ hắt
những tia nắng yếu ớt và những cơn gió lạnh lẽo luồn vào luôn làm
cho nó choàng tỉnh nhìu đêm khi 1 hình ảnh mờ ảo về 1 tội lỗi nào
đó ám ảnh nó suốt thời gian dài…
Sáng hôm sau… Nó vừa bước chân ra cửa đi học thì bị con Mỹ Anh lôi
lại.
_Mày nghe đây,tao cấm mày tới gần anh Trường Vũ nghe rõ chưa. Anh
ấy là của tao
Nó gật đầu rồi khẽ bước đi…Đến trước cổng trường thì bị đám con Mỹ
Anh chặn đầu,quẳng 3 cái cặp cho nó rồi gằn nó:
_Mày nhớ những gì tao nói nghe chưa,đem cặp vào lớp rồi xuống
căn-tin mua đồ cho tao,nhanh lên
Nó tay xách tay ôm quà vặt cho lũ con Mỹ Anh cực nhọc bước đi. Bỗng
bị kéo ngược lại,nó té vào người ai đó,nó quay lại thì nhìn thấy Vũ
đang đỡ nó cùng số quà bánh kềnh càng. Nó vội bật ra lùi lại cúi
gầm mặt chạy thẳng về lớp,Vũ cúi xuống nhặt gói bim bim rồi cười
thầm bước theo nó… nó đến bàn con Mỹ Anh vừa đặt đống quà vặt xuống
thì lĩnh ngay 1 cái tát trời giáng…
_Mày làm cái quái gì mà lâu thế hả con mọi kia. Con Mỹ Anh chóng
nạnh 2 tay hất mặt lên cau có
…Bộp… 1 gói bim bim bay thẳng vào mặt con Mỹ Anh,mặt nó chùn xuống
lập tức giãn ra ngay khi hắt tia nhìn tức giận kẻ đã ném gói bim
bim vào mặt nó…
_Anh Trường Vũ….sao…sao???. Con Mỹ Anh sợ hãi miệng lắp bắp..
Vũ đăm đăm nhìn cô ả…
_Tôi đã nói gì với cô nhỉ?? Nếu còn giở cái thói đó ở trường thì
tôi sẽ cho cô biến mất khỏi đây đúng ko?
Mặt con Mỹ Anh lúc này tái mét,nhưng nhìn nó đứng sau Vũ thì nổi
điên lên ko kìm lại đc
_Anh!!! Sao anh lại bênh vực cho thứ con hoang đó. Nó là 1 đứa mồ
côi,mẹ nó giết người ở tù rồi sinh ra nó,mẹ em thương tình đem nó
về nuôi,thế mà 7 năm qua ko nói đc 1 câu cảm ơn… Thứ bẩn thỉu như
nó anh nên trên tránh xa ra kẻo làm làm bẩn anh…
Cả lớp à ồ lên 1 tiếng rồi hướng ánh mắt đầy khinh bỉ soi khắp
người nó… Trường Vũ sôi máu,mắt vằn đỏ ngâu vì tức giận,giơ tay tán
cho Mỹ Anh 1 cái như trời gầm… Nhưng… Nó từ phía sau chạy đến đỡ
trọn vẹn cái tát kinh hoàng đó,nó lảo đảo té nhào,khóe miệng ứa
máu. Mọi người và Vũ nhìn nó đầy kinh ngạc,riêng nó và con Mỹ Anh
hiểu rằng,nó thế này là còn nhẹ,nếu con Mỹ Anh có chuyện gì thì nó
còn đau đớn hơn thế này vạn lần… Máu nó văng ra trúng giày con Mỹ
Anh,cô ả máu lên đá thẳng vào lưng nó rồi lấy chân chùi vết máu lên
người nó
_Á!!! Bẩn giày tao rồi,đúng là đồ thối tha mà,bẩn thỉu,kinh chết đi
đc,phải bỏ đôi giày này thôi…
_Cô…!!!. Vũ nổi cơn tan bành,giơ tay định đánh con Mỹ Anh cái
nữa,nó giật mình bật dậy ôm cánh tay Vũ lắc đầu ngoày ngoạy,đôi mắt
lạnh buốt nhìn thẳng vào anh như xoáy cả tâm can. Vũ hạ tay xuống
rồi quay lại trừng con Mỹ Anh
_Cô chờ đấy,hôm nay cô phải biết mình may mắn đó
Nói rồi anh tức giận đi 1 nước. Con Mỹ Anh vẫn chưa chịu buông tha
cho nó,vừa thấy bóng Vũ khuất,cô ả nắm lấy tóc nó kéo nó lôi nó đi
ra khỏi lớp,2 con bạn cô ả cũng lẽo đẽo theo sau. Mọi người cũng ko
ai đoái hoài gì nữa bởi học quá hiểu tính vênh váo,thích hành hạ
người khác của con Mỹ Anh … Nó bị con Mỹ Anh lôi ra sân sau hành
lang trường…Bốp…Bốp…
_Hôm nay tao coi thử mày sống đc ko,con mọi bẩn thỉu kia.
Vừa **** tụi con Mỹ Anh xấn lại đánh túi bụi vào nó,nó chỉ cúi gầm
mặt chịu trận,đôi mắt vô hồn,lạnh lẽo ko thể rơi dù là 1 giọt nước
mắt,nhìn nó trơ ra khiến tụi con Mỹ Anh thêm tức giận,con Mỹ Anh
hất đầu ra hiệu,con Nga quay sang nhìn rồi cười gian xảo… Ào… Những
xô nước lau sàn ở cuối hàng lang trút ngược lên nó như thác… Trường
Vũ quay lại lớp ko thấy Mai Trinh đâu, 1 nỗi bất an dâng lên,Vũ bật
chạy ra ngoài khi nghe mấy đứa bạn cùng lớp bảo tụi Mỹ Anh lôi
Trinh đi sau khi Vũ bỏ đi
Ngoài sân sau hành lang trường,nó ngồi bất động vì thân thể đau
buốt. Vũ tìm thấy nó và nghẹn ngào đau đớn nhìn nó,anh quỵ xuống
nắm chặt bờ vai nó nhưng cổ họng nghẹn bứ vẫn chưa thốt nên lời.Anh
ko biết vì sao anh lại lo lắng cho nó đến vậy?,ko biết vì sao luôn
muốn bảo vệ nó?,vì sao mỗi lần nhìn nó anh lại nhẹ lòng và cảm thấy
vui,đau lòng khi thấy nó bị ức hiếp?, nhưng anh đã biết tất cả vì
anh đã thích,đã yêu nó ngay từ cái nhìn đầu tiên
_Em bị sao thế? Sao thế này?.
Vũ nghẹn ngào nặn từng câu từng chữ,anh đứng lên vào kéo tay đỡ nó
dậy,nhưng nó vẫn ngồi bất động,lặng thinh.
_Em sao vậy ko đi đc à?? Anh đưa em lên phòng y tế
Lúc này nó mới ngước mắt lên nhìn Vũ,1 cái nhìn có thể đóng băng 1
thế giới,nó hất tay Vũ ra rồi tay vịnh tường gượng đứng dậy ,bước
đi 1 cách yếu ớt.Vũ đau đớn nhìn theo cái dáng nhỏ bé,mảnh mai của
nó,tay anh siết chặt đến nỗi bật máu,ko nói ko rằng,anh nhấc bổng
nó lên,nó cố giảy giụa nhưng vo ích,phần vì Vũ ôm đang ôm chặt lấy
nó,phần vì người nó đang đau buốt vì trận đòn…Vũ bế nó đến phòng
thay đồ nữ,anh đưa nó bộ đồ thề thao của anh
_Em tắm rồi thay bộ đồ này đi
Nó lắc đầu rồi toan bỏ đi,Vũ nắm lấy tay như cầu khẩn
_Anh xin em hãy nghe anh 1 lần này thôi,em muốn vào lớp với bộ dạng
này sao?
Nghe Vũ nói cũng có lí,nó vào tắm gội rồi thay đồ. Vũ đứng ngoài
cửa phòng thay đồ chợt quay lại khi thấy bóng nó,anh sững cả người
bất động 1 lúc. Trong bộ quần áo rộng thùng thình của anh là 1 cô
gái với vẻ đẹp mĩ miều,mái tóc ướt túm gọn trong chiếc khăn và
những giọt nước long lanh lăn dài trên chiếc cổ thanh tao khiến cho
cô gái đó thêm quyến rũ,đôi môi đỏ mộng và làn da trắng toát lên vẻ
mĩ miều của nó,có lẽ Vũ chỉ nhận ra nó nhờ đôi mắt lạnh như băng
của nó,vì trước giờ nó luôn cúi gầm mặt xuống,mái tóc lòa xòa che
nửa khuôn mặt,che đi vẻ đẹp hoàn mỹ kia. Nó khẽ quay qua nhìn
anh,lúc này Vũ mới giật mình tỉnh mộng,anh đến nắm lấy tay nó lôi
đi,nó cố gằng ra mà ko đc,anh lôi nó thẳng đến phòng y tế… Vũ nhẹ
nhàng bôi thuốc cho nó,nó lặng người ngồi yên trên chiếc ghế trong
phòng y tế nhìn Vũ
_Xong rồi,anh băng bó và bôi thuốc vết thương rồi,em cẩn trọng kẻo
bị nhiễm trùng nghen. Chàng ta nói rồi mỉm cười nhìn nó
Nó nắm lấy tay vũ,xoa xoa lên vết thương đã đông máu bật ra khi anh
siết tay giận dữ,đau xót khi nhìn nó. Vũ đỏ bừng mặt,lấy tay xoa
lên mái tóc mượt mà của nó mỉm cười
_Anh ko sao đâu. Cũng gần hết giờ rồi,em nằm nghỉ 1 chút đi rồi anh
đưa em về
Nó lắc đầu nhìn anh lạnh lùng rồi bỏ đi…Vũ đứng dậy ôm chằm lấy nó
từ phía sau,nó giẩy nảy nhưng ko thể nào thoát khỏi vòng tay mạnh
mẽ của Vũ,nó đành buông xuôi 2 tay
_Tại sao lại lạnh lùng với anh như vậy???Hãy để cho anh đc bảo vệ
em,xin em đừng quay lưng về phía anh nữa,anh ko thể nào chịu nổi
khi thấy em như thế này nữa… Mai Trinh… Anh yêu em…
Tiếng nói Vũ nấc nghẹn theo từng câu, 1 cái gì đó ấm áp luồn qua
tim nó ,đôi mắt nó mở to nhìn vào khoảng ko vô hồn,người nó khẽ run
lên,khối băng trong mắt nó dường như đang tan ra và tuôn trào lạnh
buốt qua khóe mắt nó… 16 năm. Kể từ lúc nó sinh ra,cho đến khi nó 5
tuổi,nó đã ko nhỏ thêm giọt nước mắt nào,9 năm sống trong tu
viện,và 7 năm sống trong roi đòn như cơm bữa tại nhà họ Trung cũng
ko thể vắt nó thêm 1 giọt nước mắt nào,vậy mà giờ đây,nó khóc,nó đã
khóc…
Nó về đến nhà thì đụng ngay con Mỹ Anh… Con Mỹ Anh khinh khinh nhìn
nó,rồi ả nổi điên khi mắt ả dừng lại bảng tên trên bộ đồng phục nó
đang mặc,ả hét rít lên
_Á..a….a… Con này to gan,tao đã cảnh cáo mày rồi cơ mà,ko đc tới
gần anh Trường Vũ cơ mà. Kèm theo cái giọng chua chát xịt đó là 1
bạt tai trời gầm
Nó té ngã ra,con Mỹ Anh cùng lúc đạp liên tục vào người nó khiến
cho những vết thương rỉ máu ra. Bà Trung từ phòng khách bước ra
cùng 1 người đàn ông trẻ,gương mặt thanh thoát,khá điển trai
_Dừng lại Mỹ Anh,con làm mẹ mất mặt quá,con có biết nhà mình đang
có khách ko?. Đây là bác sĩ Thanh Hùng,anh mới du học về,đạt nhìu
thành tích suất sắc,từ bây giờ sẽ là bác sĩ riêng của gia đình
chúng ta… Thưa bác sĩ,đây là con gái tôi,Mỹ Anh
Vị bác sĩ khẽ gật đầu rồi đi thẳng đến chỗ nó,đỡ nó dậy
_Vết thương em đang rỉ máu kìa,em đến đây tôi băng bó cho
Nói rồi anh quay về phía bà Trung hỏi
_Cái tôi vừa chứng kiến cái ji` thế thưa bà? Bạo lực gia đình à??
Tôi cần 1 lời giải thích hợp lý thưa pà
Bà trung lúng túng
_Chắc có hiểu lầm gì đó thôi,con bé này đc tôi nhận nuôi từ nhỏ,tôi
thương nó như con ruột của mình vậy,chắc nó và chị nó cãi nhau
thui,có phải vậy không con Mai Trinh?
Nó gật đầu.Anh chàng bác sĩ Hùng vẫn đăm đăm nhìn nó và những vết
thương trên người nó
_Em ko sao thật chứ?
Nó gật đầu rồi bỏ đi về phòng sau trừng mắt của bà Trung.Bác sĩ
Hùng chỉ lặng người rồi bước đi khi nghe tiếng bà trung ,hình như
có gì đó đang dâng lên trong lòng anh ta sau khi chạm phải ánh mắt
lạnh đến nao lòng
_Mời bác sĩ,lối này,tôi tiễn cậu…
..............................................................
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.mobi chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Đêm đó nó khó ngủ,1 cảm giác ấm áp lan khắp người nó,mặc dù vẫn
nhức nhói với vết thương,lần đầu tiên nó cảm thấy như vậy… Nó lim
dim rồi chìm vào giấc ngủ và nó đã ko biết 1 điều rằng môi nó đang
nở 1 nụ cười… 1 bông hoa hé nở lần đầu tiên suốt 15 năm qua…
….
_Trinh… Trinh!!!!… Giọng Vũ từ phìa sau gọi nó ý ới
Tim nó đập mạnh 1 cái nhưng nó ko quay lại,nó chỉ bước chậm hơn như
để chờ đợi điều gì đó.Vũ chạy lại nắm lấy tay nó mỉm cười…
_Em ko nghe anh gọi à?
Nó ngước mắt nhìn hắn,vẫn ánh mắt vô hồn xoáy vào tâm can người
khác,nhưng hình như bớt lạnh lẽo hơn trước. Vũ đỏ mặt khi chạm phải
ánh mắt của nó,chắc cậu chàng nhớ đến chuyện hôm qua. Nó cũng quay
mặt đi,cái cảm giác rất rất lạ cứ trào lên…Bỗng nó rụt tay lại rồi
bỏ đi như chạy khi chạm phải ánh mắt sắc nhọn của con Mỹ Anh,để lại
Vũ đứng ngẩn ngơ nhìn theo nó
….
Tối hôm đó…
Nó vừa leo lên giường mệt mỏi bởi 1 ngày bị hành hạ thì dưới nhà
,giọng bà Trung thét lên chói tai
_Trinh!!!!!!!!! Xuống đây tao biểu
Nó lê cái thân người đau khổ xuống nhà
_Mày nấu tô cháo thịt rồi đem lên phòng cho cậu chủ mày ăn khuya,có
lẽ tối nay nó lại phải thức khuya học bài nữa đấy
Trong nhà,Vĩnh Khanh là người nó ít tiếp xúc nhất,hắn suốt ngày
nhốt mình trong phòng ngoài trừ đi học về,đôi mắt thì lúc nào cũng
lờ đờ như thíu ngủ,khuôn mặt gày gò tái tái như thằng nghiện xì
ke
Côc.. Cộc…Nó đem cháo lên phòng,gõ cửa ko nghe tiếng trả lời,thấy
cửa ko đóng nó đẩy vào thì…Mặt nó sầm xuống,tái đi ,người nó run
lên.Trước mắt nó là những hình ảnh phim cấp 3.Thì ra,tên Vĩnh Khanh
là tên nghiện sex,hắn cứ ru rú trong phòng để xem những thứ đồi
trụy này suốt đêm nên nhìn hắn ko khác gì thằng nghiện ma túy.Nó
run run đặt khay thức ăn xuống bàn khá mạnh khiến hắn ta quay
lại,thấy nó có vẻ hoảng định quay đi thì hắn kéo nó lại,ép sát vào
tường. Nó run lên hoảng sợ,nhưng đôi mắt thì vẫn vô cảm nhìn tên
đó.Hắn cất giọng nghe đến kinh tởm
_Nè em gái,xem như nãy giờ ko thấy gì nghe chưa,anh cũng biết em là
1 kẻ ko phải lắm chuyện. Em hiểu ý anh chứ
Nó gật đầu,rồi bỏ đi,nhưng dường như tên Vĩnh Khanh này cố ý ko để
nó đi,mắt hắn xoáy vào người nó như con thú đói. Cảm giác bất ổn
dâng lên,nó vùng người thì bị tên Khanh đè chặt hơn,tay hắn bắt đầu
mơn trớn trên người nó,nó vùng vằng hất đỗ bát cháo đánh choang,nhờ
vậy bà Trung nghe thấy và quát ầm ĩ đi về phía phòng thằng
Khanh
_Chuyện gì thế hả???.
_”Em nên tự biết phải làm gì rồi chứ”.Hắn thì thầm…
_Ko có gì mẹ ạ. Con Trinh nó lỡ tay làm rớt bát cháo. Hắn quay sang
nói với bà Trung khi mụ vừa lên đến nơi
Mụ tán thẳng vào đầu nó ,**** bới thậm tệ
_Đồ ngu,mày làm đc trò trống gì ko hả? ko mau xuống làm tô cháo
khác đi
_Ko cần đâu mẹ,con ko muốn ăn.Hắn nói rồi vào phòng sập cửa
lại
Thoát được khỏi hắn,nó chạy về phòng,có lẽ đây là lần đầu tiên nó
biết ơn sự có mặt của bà Trung nhất,chốt chặt cửa,nó trùm kín và
cuộn người trong chiếc chăn,nó cố nhắm mắt vỗ về giấc ngủ thì những
thước phim hình ảnh dâm loàn và cảm giác kinh tởm khi tên Vĩnh
Khanh chạm vào nó khiến nó thấy buồn nôn…nhưng… nó vẫn ko rơi dù là
1 giọt nước mắt… Một đêm dài ác mộng đối với nó
_Mày đi theo tao. Con Mỹ Anh hầm hực thét vào nó khi nó vừa vào
lớp
Nó đi theo con Mỹ Anh ra đến sân sau thì gặp 1 đám nữa 2 thằng con
trai và 3 đứa con gái khác. Con Mỹ Anh chạy đến con nhỏ đầu
đàn
_Chị!! Nó là con nhỏ lẽo đẽo theo quyến rũ anh Vũ của chị đó
Cô ả đầu đàn với đôi mắt sắc như dao phóng 1 nhát về nó
_Cái gì!! Thứ như mày mà đòi trèo cao à? Mày có biết tao là ai ko
hả?. Kèm theo giọng nói đe dọa của ả là cái tát giáng trời
Nó ngã huỵch xuống thì bị ả nắm tóc giựt ngược dậy
_Tao nói cho mày biết,anh Vũ là của tao.
Nói rồi ả hất đầu ra lệnh cho mí đứa đứng gần đó,cả bọn nhào vô
đánh túi bụi đến khi nó như sắp ngất thì cô ả mới từ từ tiến sát
lại nó,khuôn mặt nó lạnh như tiền,đôi mắt vô hồn lạnh lẽo nhìn
thẳng vào ả khiến ả cũng phải rùng mình
_Con này lì thật,đánh thế mà ko khóc,mặt trơ ra như cái xác
_Nó thế đấy chị ạ,có làm gì thì nó cũng ko khóc,ko kêu la van nỉ,em
rất ghét thái độ đó của nó. Con Mỹ Anh chen vô như châm dầu vào
lửa
Ả đầu đàn nhếch miệng cười 1 cái rồi giật điếu thuốc của thằng đàn
em tiến lại nó cười thâm độc
_Để hôm nay mày xem tao sẽ khiến cho mày phải khóc lóc van nài,quỳ
lạy dưới chân tao xin tha
Ả châm thẳng điếu thuốc vào tay nó,mùi da thị cháy bóc lên khét
lẹt,đôi mắt nó vô hồn nhìn săm săm hàng động dã thú đó của ả đầu
đàn. Nhìn nó vẫn ko 1 chút cảm xúc,ả điên máu hất đầu ra lệnh cho
tụi đàn em tẩm uất nó thêm trận nữa,ả đang khoanh tay đứng nhìn
cạnh con Mỹ Anh thì nghe tiếng quát
_Các người đang làm gì thế hả???
Giọng nói đầy tức giận và khí nóng phát ra quanh người Vũ khiến bọn
kia toát mồ hôi.Con Mỹ Anh níu tay ả đầu đàn run rẫy lắp bắp ko
thành lời
_Chị…chị…giờ…giờ làm gì…?
_Chạy…chạy thôi…!!!.Ả ta cũng lắp bắp trả lời
Cả lũ chạy bán sống,mặc co Vũ đang tức giận thét ầm lên
_Các người đứng lại…
Anh quay sang nhìn nó như tan vỡ.Anh khụy xuống đỡ nó lên ôm chằm
lấy nó run lên
_Anh xin lỗi,tại anh,anh ko bảo vệ đc em,anh xin lỗi
Nó ngã vào vòng tay của Vũ,đôi mắt nhìn về 1 khoản ko hư vô và 1
giọt nước mắt nóng hổi thấm trên áo anh…
Anh bế nó về phòng y tế,sát trùng,bôi thuốc rồi băng bó cẩn thận…
Anh ngước lên nhìn nó,đôi mắt ko cảm xúc,lạnh lẽo đầy u uất nhìn
anh,anh dưa tay vuốt lên má nó khiến nó giật mình,nhưng nó ko gạt
tay anh ra,ko bỏ đi,ko chóng cự,chỉ nhìn…
_Thôi!! Em nằm nghỉ đi,1 chút nữa anh đưa em về…
Càng nhìn nó Vũ càng tức giận hơn,tay anh siết chặt,người run lên
từng cơn giận dữ,răng anh nghiến trèo chẹo… Bốp…. Con Mỹ Anh ngã
lăn xuống ôm lấy mặt run run,người tái dại đi sau khi ăn bạt tai
như trời giáng của Vũ. Vũ hất mặt ra lệnh,2 tên đàn em từ phìa sau
nắm lấy con Mỹ Anh lôi đi,nước mắt giàn giụa,nó kêu van xin nhưng
bất lực,còn mọi người trong lớp thì lặng thinh ko dám hó hé,bởi họ
biết bình thường Vũ hòa nhã nhưng khi nóng giận thì ai cũng phải
khiếp sợ,và đây là lần đầu tiên họ thấy Vũ tức giận đến nỗi đích
thân mình ra tay
_Thưa anh,em đã tìm đc những kẻ mà anh yêu cầu. 1 thằng đàn em của
Vũ chạy đến nói nhỏ
Anh gật đầu rồi đi theo nó ra bãi sân trống sau trường . Lúc
này,con Mỹ Anh và ả đầu đàn cùng lũ đàn em đã bị thấm đòn và te tua
như ăn mày
…Bốp… Đá 1 cái vào bụng con Mỹ Anh,nắm đầu nó giở lên,anh gằn từng
lời giận dữ
_Hôm nay tôi sẽ cho cô biết cảm giác mà Mai Trinh đã phải chịu
đựng
_Xin anh!!em lạy anh tha cho em… Con Mỹ Anh nắm lấy tay Vũ van xin
thống khổ
_Tha cho cô ư? Vậy có bao giờ cô tha cho Trinh ko? Cô ấy luôn chịu
đựng,ko 1 giọt nước mắt,ko 1 tiếng van xin,mới nhiu đây mà tha cho
cô đc à?. Vũ vằn đôi mắt đỏ ngâu cười khẩy,hất ngã cô ả và ko quên
tặng kèm 1 cái tát nữa. Giờ nhìn anh như 1 ác ma…
_Dừng lại… Vũ ra lệnh
Đàn em của Vũ dừng tay lui về phía sau. Vũ tiến gần đến cô ả rút ra
1 con dao gập
_Cô có lắm trò hành hạ người khác lắm đúng ko?Hôm nay tôi trả lại
cô trò khác nhé
Nói xong Vũ giơ dao lên… Xoẹt… Mặt con Mỹ Anh tái xanh rồi chuyển
sang trắng bệch ko còn 1 hột máu….
Nó lúc này cảm thấy khá hơn sau 1 giấc ngủ chập chờn,nó đc cô y tế
cho giấy xin phép về sớm,nó lê bước về nhà mệt mỏi mà ko đợi Vũ đưa
về. Vừ về đến nơi,nó đụng ngay Vĩnh Khanh,nó thoáng rùng mình,tên
Khanh thấy vậy nhếch mép cười 1 cái
_Em đem cho anh 3 ly cà phê lên phòng,anh có bạn
Nó gật đầu đi thẳng mà ko nhìn hắn 1 cái,sự sợ hãi và cảm giác buồn
nôn kinh tởm vây lấy nó.Hình như hôm nay khối trên đc nghỉ ôn thi
nên hắn ở nhà,mà hình như ông bà Trung đi đâu đó rồi thì phải,nó
thoáng sợ sợ khi mang ca phê lên phòng tên kn kia
… Cộc… Cộc…Tên Khanh hé cửa liếc thấy nó,hắn cười thật đểu rồi lôi
tuột nó vào trong chốt cửa lại. Nó giật mình nhìn quanh thấy 2 tên
bạn hắn và hắn đang nhìn nó với đôi mắt cầm thú đói khát
_Em mà mày nói đó hả Khanh???. Một thằng bạn hắn lên tiếng nghe đến
kinh tởm
_há há há!! Thấy sao,cũng ngon chứ bộ. Tên khốn Khanh cười 1 tràng
lên tiếng nghe thối như nước cống
Nó sợ hãi lùi lùi về phía sau thì bị 1 tên gạt chân té nhào,2 thằng
giữ chặt tay nó,còn thằng Khanh thì ngồi đè lên người nó,nó ố vùng
vẫy nhưng dường như kiệt sức,đã mấy ngày nó ko ngủ đc bởi những nổi
ám ảnh,lại thêm phần bị đánh, thương tích đầy mình.Nó buông xuôi
mặc cho số phận,đôi mắt vô tâm,lạnh lẽo nhìn vào hư vô,1 khoảng ko
trắng mờ mặc cho cả 3 tên thú tính dày xéo lên thân thể nó… Nhưng…
Có lẽ trời còn động chút lòng thương với nó,3 thằng cầm thú đó chưa
kịp lấy đi cái vô giá của 1 người con gái từ nó thì từ dưới nhà,1
tiếng thét như chói tai réo tên nó khiến 3 thằng giật mình buông nó
ra
_Trinhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh!!!!!!!!!!
Nó vội mặc xốc lại quần áo chạy như con điên ra khỏi phòng lũ thú
vật đó,vừa chạy xuống tới sảnh,nơi phát ra tiếng thét chua chói tai
thì… Bốp… 1 bình hoa cao cỡ 1 gang tay,to cỡ nửa gang bay thẳng vào
tráng nó,máu phụt bắn ra,bình hoa rớt xuống vỡ nát.Nó choáng váng
như muốn ngất,con Mỹ Anh như điên loạn vớ lấy mảnh thủy tinh trên
sang xông thẳng về phía nó, ả vừa chưi như dại vừa rạch vào tay nó
bởi mảnh thủy tinh khi nó đưa tay lên đỡ cái đầu…Hình ảnh đáng sợ
khi Vũ dùng con dao gập đánh xoẹt 1 cái,tóc nó rụng rơi khắp nơi
khiến nó càng điên hơn.
Vừa lúc đó ông bà Trung vừa về,mụ xanh mặt đi khi thấy máu lên
láng,còn con gái mụ đầu tóc bù xù,áo quần tả tơi,thân thể bầm dập
đang cuồng điên sắp giết chết nó. Mụ chạy đến ôm ả lắp bắp
_Con… Con,sao vậy con,ai đã làm con ra nông nỗi này???
_Nó đã khiến con ra nông nỗi này,nó kêu người đánh con. Cô ả khóc
lả chả ôm bà Trung
_Cái gì,là mày ư,mày dám thế nữa hả, động trời chưa,đồ con
hoang,thật là nuôi ong tay áo mà… Mụ rít lên
_Mày biến khỏi nhà cho tao,tao ko muốn thấy mặt mày nữa,cút đi… Con
Mỹ Anh và bà trung vừa đánh vừa thét lên man dại
Nó hoảng loạn chạy xâm xâm ra cửa,thân hình nó giờ đây như ngọn
lửa,máu thắm lên chiếc áo nhuộm đỏ người nó,nó chạy,chạy như dại,nó
chạy mà ko cảm thấy đau hay sao,cứ chạy và máu thì cứ tuôn ra,đến
khi nó dừng lại thì nó ngất lịm…
…Những tia nắng hắt vào mắt nó chói chang,mắt khẽ mở,nhưng nó bất
động,tay chân như bị đinh đóng chặt xuống nền nhà. Đôi mắt nó đảo
nhìn 1 lượt xung quanh,nó nhận ra nó đang nằm trong 1 căn nhà đỗ
nát,hình như là 1 căn nhà hoang,nó lại nhắm mắt rồi lại mở mắt ra
nhìn xa xăm,nó cố gượng dậy,người nó buốt lên từng cơn,máu trên
người và áo nó đã đong lại và đen sẫm, nó lê người lết đi từng bước
trong ngôi nhà hoang,khuôn nhà khá rộng,nó ngồi dựa lưng trong 1
gian phòng đỡ đỗ nát và có vẻ sạch sẽ nhất vì ít ra nó cũng có mái
nhà ít dột,bên hông nhà có 1 chiếc lu bể phân nửa chứa đầy nước
mưa,đôi mắt nó vô tri,nó co người,ôm lấy gối gục đầu bất động để
thời gian lặng lẽ trôi qua…
Đã 3 ngày rồi ko thấy nó và con Mỹ Anh đi học,nổi bất an trong Vũ
ngày càng lớn
_Thưa anh,3 ngày nay em theo dõi nhà con Mỹ Anh rồi,vẫn ko thấy
bóng dáng Mai Trinh,1 người hàng xóm cho biết cách đây 3 ngày thấy
Trinh người đầy máu me chạy ra khỏi nhà họ Trung đến hôm nay thì
vẫn chưa có tung tích – 1 thằng đàn em của Vũ đến báo cáo tình hình
cho Vũ
Mặt anh tái lại rồi trắng ra như ko còn 1 giọt máu… Bốp…Thằng đàn
em của Vũ lãnh ngay 1 đấm đầy sự phẫn nộ
_Đồ ngu,tại sao giờ này mới báo cho tao,nếu Trin có chuyện gì thì
mày chết chắc. Vừa dứt lời Vũ vọt chạy đi
…Rầm…
_Cậu là ai? Tính phá nhà hả? Tôi báo công an đấy- Mụ Trung ré lên
khi thấy Vũ đạp bung cửa nhà xông xông đi vào
_Anh…anh Vũ,anh đến đây làm gì???. Con Mỹ Anh từ trên cầu thang đi
xuống lắp bắp hỏi Vũ
_Con quen cậu này hả Mỹ Anh??? – Bà Tung quay ang hỏi con gái
mụ
_Dạ,anh ấy là con trai của ông Khang – Con Mỹ Anh trả lời
_Ồ,là thiếu gia họ Khang,ko biết cậu hạ cố đến nhà chúng tôi co
việc gì ko ạ. Mụ Trung khi nghe thiếu gia nhà họ Khang thì nể sợ ra
mặt,bởi bà biết công ty nhà họ Khang nắm cổ phần công ty bà rất
lớn,chỉ cần đắt tội với nhà họ Khang thì chỉ cần 1 đêm công ty
chồng bà sẽ bốc hơi ko 1 vết tích trên thương trường
_Mai Trinh đâu?. Vũ gằn từng câu đến đáng sợ
_Dạ? – Mụ Trung hỏi lại ngạc nhiên
_Tôi hỏi Mai Trinh đâu?. Vũ trừng mắt quát thẳng vào bà Trung
_Nó bỏ nhà đi 3 ngày nay rồi,chắc chết bờ chết bụi ở đâu rồi anh ã.
Đúng là thứ đồ con gái hư hỏng- Mỹ Anh đáp lời thay mẹ nó
Vừa nói nó chạy đến gần Vũ giả vờ ngây thơ,õng ẹo
_Em nói với anh rồi,nó là thứ ko ra gì hết, anh ko nên day vào
nó,Giờ còn giở thói đi bụi,đúng là thứ con hoang ko đc dạy dỗ
…Bốp… Mụ Trung điếng hồn đến đỡ con Mỹ Anh đang ôm cái mặt sưng húp
sưng húp sau cú đấm của Vũ . Vũ nắm lấy áo con Mỹ Anh lôi dậy,mỉm
cười đáng sợ,mặt anh sầm lại,đôi mắt vằn đỏ,gân xanh trên cánh tay
nổi lên đầy căm phẫn
_Cô nghe cho rõ đây,bắt đầu từ hôm nay,tôi cắm cô bước chân vào
trường nửa bước,nếu để tôi thấy mặt cô,thì tôi sẽ khiến cho cô và
gia đình cô biến mất chỉ sau 1 đêm. Nếu Mai Trinh xảy ra chuyện gì
thì tôi sẽ lấy cái mạng chó của cô đấy
Anh quay lưng bước đi bỏ lại sau lưng mụ Trung ôm con Mỹ Anh tái
mét run cầm cập.Vũ lên xe lao đi,anh như điên lên,chạy cuồng khắp
nơi tìm Trinh,trái tim anh như vỡ ra nghìn mảnh… Vũ bất lực ngồi
trong phòng mình khi anh đã tìm kiếm trong vô vọng…
_Tại sao? Em đang ở đâu hả? quay về đây đi…anh xin em…anh xin em…
anh sắp điên rồi… anh sắp ko thể chịu nổi rồi…Trinh ơi!!…
Vũ nấc nghẹn ngào gào thét như điên,anh đánh vỡ tất cả đồ đạt trong
phòng tứ tung đến nỗi tay rướm máu,bất lực và vô vọng,anh khụy
xuống để mặc cho nước mắt đau khổ tuôn ra… Ông bà Khang đè nén giọt
nước mắt,đau lòng nhìn đứa con trai của mình đang đau đớn tan
vỡ….
Share this:
Twitter
Facebook
Like this:
Like
3 bloggers like this.
laphongroidaytroithu
jungsaranghae
habin3288
1 phản hồi on “Hẻm Cụt – Chap 2”
habin3288
Tháng Mười Một 26, 2011 lúc 9:44 sáng
:shock: thiệt là dữ dội và đau đớn quá :cry:
Trả lời
Gửi phản hồi
← Hẻm Cụt – Chap 3
Hẻm cụt – Chap 1 →
Tìm kiếm:
ஐ†– Meo TML — †ஐ
Photobucket
Mèo Mily - MeoTML
25/7/1991
Tp. HCM
Meo_meomily@yahoo.com
Lịch vạn năng
Tháng Chín 2011 T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Tháng 8 Tháng 10 »
1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29 30
Danh mục bí truyền (List truyện)
Hẻm Cụt (Hoàn)
Khi những kẻ ngốc yêu (Hoàn)
Hợp đồng lọ lem và 2 chàng
hoàng tử (Hoàn)
Phục Bắt Tiểu Miêu Ly (Hoàn)
Chiếm Đoạt Mỹ Nhân Ngư
Nguyện Ước Ngôi Sao nhỏ
Yêu em, thư kí
Lão bà đại chiến lão công
Bí kíp mới luyện
CLB “Những người nghiện truyện” tái xuất giang hồ, khai trương lại
với một bộ truyện khá ấn tượng cho bà kon
Lão bà đại chiến lão công – Chap 11
Một lời chân thành của mèo dành cho các bạn độc giả cũng như pà con
ghé chân dừng tại gia trang mèo
Lão bà đại chiến lão công – chap 10
Video clip bài hát chèn tại nhà mèo – Quà tặng các bạn đã ghé thăm
nhà mèo
Lão bà đại chiến lão công – chap 9
Lão bà đại chiến lão công – chap 8
Lão bà đại chiến lão công – Chap 7
Thông cáo bà kon cô bác tại gia trang
Thư kí, yêu em – chap 3
NOTE
Photobucket
Hoan nghênh các bạn ghé thăm tệ xá của mèo
Mèo cũng chẳng có gì khó khăn trong việc mí tềnh iu mún đem truyện
đi nơi khác... Mí bạn cũng hem cần phải hỏi trước qua mèo chi cho
mệt...thik thì cứ ẵm đi ...
Lưu Ý: Bất kì wes nào cũng đc trừ wes zing forum nha mí bác…vì đó
là đất sống của em TT ^ TT…
Khi đi …Chỉ xin mí bạn nhớ mang 1 thứ quan trọng là: Tên t/g ( tớ
đấy nhá:meotml ^x^)… còn níu có lòng tốt thì mang thim cái nguồn
cũng đc ^ v ^
Nhà tớ chỉ post truyện do tớ viết…Tớ tự biết tài hèn sức yếu nên mí
bạn đừng bức xúc quá mà đốt nhà tớ =.=!!!… Có gì thì cứ cmt đàm
đạo, đóng góp xây dựng “nhà lá” thành “nhà lầu”…Mèo “luôn luôn lắng
nghe, luôn luôn thấu hiểu” nên mí tềnh iu yên tâm mà “bình lụng”
nhá…
MeoTML Thân chào
Công phu đc lưu truyền nhiều nhất
Các tình iu love truyện nào nhứt
Hẻm CụtKhi Những Kẻ Ngốc YêuHợp Đồng Lọ Lem và 2 Chàng Hoàng TửPhục
Bắt Tiểu Ly MiêuChiếm Đoạt Mỹ Nhân NgưNguyện Ước Ngôi Sao NhỏYêu
Em, Thư KíLão Bà Đại Chiến Lão CôngĐoạt lại ái tình
VoteView ResultsShare ThisPolldaddy.com
Giang hồ đồn
Huyen Hoang on Lão bà đại chiến lão công …
unɯ oèɯ on Hợp đồng lọ lem và 2 chàng hoà…
●๋• C.Rain ●๋• on Lão bà đại chiến lão công
Vương Nguyệt Tuyết N… on Chợ buôn dưa lê – Văn ph…
Meo TML on Lão bà đại chiến lão công
Meo TML on Chợ buôn dưa lê – Văn ph…
Vương Nguyệt Tuyết N… on Chợ buôn dưa lê – Văn ph…
●๋• C.Rain ●๋• on Lão bà đại chiến lão công
Meo TML on Chợ buôn dưa lê – Văn ph…
Vương Nguyệt Tuyết N… on Chợ buôn dưa lê – Văn ph…
♥♥♥ Tỷ muội tốt ♥♥♥
Blog.Uhm.vNRain miku ●๋• --- Rain muội muội - Cao thủ trộm tem -
Thấy tem ko giật thật hổ thẹn với bản thân ^ x ^ Blog.Uhm.vN†~MYLY
~xú nữ thiên tài~† - Song bào tỷ muội - Trời cho ta cái vẻ đẹp sơ
xài để ẩn chứa cái thiên tài bên trong =.=
Tệ xá đón tiếp
155,697 khách quan
Meo love music ~♪♪ ♥
Blog at WordPress.com. Theme: Clean Home by Mid Mo Desi