-->
Hùng bước vào phòng,nằm ôm lấy nó,nhưng nó ko quay lưng về phía
anh, bởi vòng tay anh giờ đây đang lạnh dần như tấm lòng và trái
tim anh,dù anh đang bên cạnh nó đây,đang ôm nó đây,nhưng đối với nó
giờ đây anh như ko tồn tại,chỉ có nó và 1 thế giới lạnh lẽo,cô
liêu…
Như cảm nhận đc sự sợ hãi và thất vọng trong nó,anh càng siết chặt
vòng tay mình hơn,nhưng dường như anh càng nắm lấy thì càng đẩy anh
ra xa thế giới của nó… Người nó run lên lên,gối và tay anh đã ướt
đẫm bởi lệ của nó … Anh quặn lòng thỏ thẻ “ Anh xin lỗi”…
Tại sao nó ko rơi 1 giọt nước mắt,ko 1 lời thốt lên trong suốt 7
năm bị hành hạ ở nhà họ Trung…mà sao giờ đây,cảm giác có đc anh và
cảm giác sắp mất anh lại lấy đi nhiều nước mắt của nó đến vậy… Lại
1 câu hỏi “Tại sao” lại đặt ra…
… Một đêm dài… Cho 2 người…Mặc dù đầu ấp tay gối… nhưng… dường như
chỉ có 2 chiếc bóng đơn lẻ… 1 đau đớn,sợ hãi… 1 dằn vặt,tội lỗi…
Một đêm dài ko ngủ…
…
Hùng tỉnh dậy ko thấy nó đâu,bước vội xuống nhà thì đã thấy nó nấu
rất nhều móm anh thích
_Anh dậy rồi à?đến ăn sáng đi anh
Nó mỉm cười với anh như ko có chuyện gì xảy ra. Nhưng anh nhận ra
nụ cười đó pha nỗi chua xót và buồn da diết lắm…Cũng phải,anh là
người nhạy cảm mà,anh cũng vậy và nó cũng vậy…
_Anh,đến đây ăn đi kẻo nguội. Hôm nay em làm những món anh thích
nhé,súp nè,cơm chiên nè, em còn làm cả kimbap cho anh mang theo
nữa… – Nó kéo tay anh lại ghế,vẫn giữ nguyên cái bộ mặt giả vờ hạnh
phúc đó,nó huyên thuyên ko ngớt…
_Trinh!!! Em…em sao vậy? – Thấy hành động và điệu bộ nó,trái tim
anh càng vụn vỡ hơn
_Em thế nào? Em vẫn bình thường mà,thôi anh ăn đi… – Nó chớp mắt
giả vờ tinh nghịch thúc anh
Hùng cặm cuội ăn,ko dám nhìn nó nữa,anh sợ sẽ ko thở đc nữa bởi
những tội lỗi đang đè lên tim anh…
_Anh nè,em làm kimbap hôm nay đặc biệt lắm nha…anh phải ăn…ăn
nhiều…thì…thì mới có sức…làm việc…
Đang nói bỗng cổ họng nó ngẹn lại, khô ran,1 tảng đá chèn ngang
cuốn họng khiến nó khó khăn lắm mới thốt lên đc 1 tiếng… Những giọt
nước mắt bất trị cứ khéo dài trên đôi gò má cao cao pha chút màu
nhợt nhạt…
_Trinh,Trinh…em sao vậy? – Hùng thấy nó vậy thản thốt chạy đến bên
nó,tay anh lấy vai nó lay nhẹ…
_Em… em xin lỗi…em… em ko biết vì sao…vì sao mình lại như vậy… – Nó
nấc lên,nặn ra từng câu
Hùng xót xa nhìn nó mà lòng quặn thắt,anh ôm chặt lấy nó…
….
Hùng tiến về phía phòng viện trưởng,trong anh đã có câu trả lời…
Trước khi vào,anh lấy chiếc điện thoại gọi cho nó
_Anh đây,anh quên mang hộp kimbap rồi,phiền em đem đến bệnh viện
giúp anh đc ko?…Anh yêu em… – Hùng nói với giọng dịu dàng và hạnh
phúc
Anh bước vào,gặp viện trưởng và Hồng Loan đang ngồi chờ anh. Vừa
thấy anh, cô ả chạy xoắn xít đến ôm chầm lấy tay anh,anh nhẹ nhàng
gỡ tay cô ả ra khiến ả chột dạ và ngượng ngịu…
_Thưa ngài,cháu rất cám ơn sự tin tưởng và ưu ái của viện trưởng
dành cho cháu… Nhưng cháu xin từ chối lời đề nghị của ngài…
_Cái gì?anh có điên ko?anh biết anh đang làm gì ko? – Ả Loan máu
dồn lên mặt thét lên ầm ĩ
_Anh biết chứ – Nói rồi anh mỉm cười hạnh phúc rồi đứng dậy cuối
đầu chào ngài viện trưởng lễ phép cáo từ
Hùng lắc đầu nhẹ nhàng rồi bước đi, để lại sau lưng anh là 2 cục
lửa đang bùng cháy…Anh bước đi 1 cách khoang thai.lòng anh lúc này
thật nhẹ,nụ cười trên môi anh thật sự đã ấm áp trở lại… Anh bước
vội ra cửa bệnh viện chờ nó
Nó đang thẫn thờ trước cửa bệnh viện hưa biết tìm anh thế nào
thì….
Rầm… Sau cái va chạm…nó lảo đảo té nhào,phải mất 3 phút sau nó mới
hoàn hồn…Một chàng thanh niên trạc tuổi Hùng,khuôn mặt cũng khôi
ngô ko kém,anh đang cuống quýt đỡ nó dậy,miệng ko ngớt xin lỗi…Hùng
vừa bước ra thấy vậy chạy vội đến chỗ nó
_Em ko sao chứ? – Hùng lo lắng hỏi
_Dạ!! ko sao? – Nó khẽ gật đầu
_Thành thật xin lỗi,tôi vô ý quá… Ủa? Hùng, cậu quen cô gái này à?
– Chàng thanh niên nọ xin lỗi nó,nhìn Hùng ngạc nhiên
_Hừ!! tưởng ai.hóa ra là cậu,cái tật hấp tấp mãi ko bỏ… Trinh này!!
Đây là Quân,bạn đồng nghiệp của anh…Còn đây là Mai Trinh,bạn gái tớ
– Hùng trách đùa Quân 1 câu rồi quay sang giới thiệu với nó với
Quân
_Chào em,anh nghe Hùng kể nhiều về em lắm,giờ mới đc gặp,đúng là em
xinh thật – Quân vừa bắt tay vừa nháy mắt nghịch ngợm khiến mặt nó
đỏ ửng lên
_Này này,cậu muốn chết hả?ai cho nháy mắt với bạn gái tớ hả? – Hùng
ôm cổ Quân đánh vào Quân,cười đùa như 2 đứa trẻ
Sau trận cười ko ngớt Quân mới ngạc nhiên hỏi
_Ủa? thế còn tin đồn cậu trở thành con rể viện trưởng là sao? Ai ác
mồm thế nhỉ?
Hùng và nó giật mình 1 cái,Hùng cười nhạt
_Ko phải lời đồn đâu,là thật đấy
Anh lại quay sang nhìn nhỏ mỉm cười thật êm rồi ôm nó vào lòng nhìn
Quân nói
_Nhưng tớ từ chối rồi
Nó nhìn anh ko kiềm lại đc nỗi hạnh phúc,khóe mắt nó cay cay…Hùng
nhìn nó mắng yêu
_Kìa,lại sắp khóc rồi kìa,đồ mít ướt…Thôi,ta đi nào…
_Tớ đi ăn đây,bye – Hùng quay lại chào Quân,cười toe toét
Thoáng trong gốc bệnh viện,ngoài Quân là người đang chứng kiến niềm
hạnh phúc của người bạn thân,còn có 1 người sùng sục giận dữ cắm
ánh mắt vào 2 người đó ko rời…Cô ả lẩm bẩm “ Ko,em ko cam tâm,em
muốn có anh,và em sẽ có đc anh,anh là của em…”. Dưới 2 hàm răng đay
nghiến,Loan hùng hồn tuyên bố…
Dưới tán cây xanh mát của bệnh viện,Hùng mỉm cười nhìn nó âu
yếm,anh choàng tay kéo nó vào lòng
_Anh xin lỗi đã làm em vất vả và đau khổ nhiều
Một nguồn cảm xúc chảy vào cơ thể nó…ấm áp…dịu êm…hạnh phúc
_À!! Ngày mai ba mẹ anh về,họ về sớm hơn dự định,mai em cùng anh đi
đón ba mẹ nhé
…Nó sững sốt nhìn Hùng lo lắng…
_Nhưng…nhưng em…em chưa chuẩn bị tinh thần…a..a..Ngày mai phải làn
gì để đón ba mẹ anh đây – Nhỏ cuống lên trông đến đáng yêu
Thấy nó thế anh cũng chẳng kiềm lòng đc,ôm lấy nó vỗ về…
_Bình tĩnh nào!! Em cứ bình thường là đc mà
Nó yên tâm phần nào tựa vào lòng anh hạnh phúc…Có ngờ đâu 1 toan
tính đang trỗi dậy phía sau cái cây nãy giờ đang núp bóng nghe lén
câu chuyện giữa 2 người… ”Ngày mai ba mẹ anh ấy về ư? Cơ hội đến
rồi…Mai Trinh,mày chờ mà xem nhé…”
……..9h sáng….Tại sân bay…..
_Ba… mẹ!!! – Hùng vẫy tay gọi
Một người phụ nữ với đôi mắt sắc sảo,gương mặt thanh tao,sang
trọng,dường như thời gian và tuổi tác ko thể tàn phá cái đẹp mĩ
miều của bà so với tuổi ngoài 40…Một người đàn ôn chừng hơn
50,phong độ,đỉnh đạt,…Có lẽ Hùng thừa hưởng khá nhiều cái vẻ phong
trần từ ba anh ấy…
Hùng đến ôm 2 người đóthắm thiết…
_Con Trai,con lớn nhiều rồi… Còn đây là? – Người phụ nữ ôn tồn đáp
rồi quay sang hỏi Hùng sau khi đã nhận ra sự hiện diện của nó
_Đây là Mai Trinh,cô ấy là bạn gái con – Hùng đáp,khẽ nắm lấy tay
nó mỉm cười
Người phụ nữ kia nhìn nó 1 lượt rồi ko nói gì mà bỏ ra xe,sự ái
ngại chạy dọc sống lưng khiến nó có chút thất vọng và hụt hẫng,lo
lắng
Sau khi đưa ông bà Nguyễn – ba mẹ Hùng về khách sạn,nó trở về cùng
Hùng với nỗi bất an,buồn buồn…Anh vỗ về trấn an nó giúp nó yên lòng
phần nào
…
Một ngày đẹp trời… Nhưng trong nó đang có 1 áng mây đang keo giăng
ngang từ sau khi gặp ba mẹ Hùng …
….Kính….Kong….
Nó chạy vội ra mở cửa,1 cảm giác bồn chồn bỗng trào dâng…Bình
thường Hùng ko đi làm về sớm trước 5h,mà anh về có bao giờ bấm
chuông đâu…
_Cháu…cháu chào bác –Nó ngạc nhiên khi người đứng trước mặt nó là
bà Nguyễn
_Cháu mời bác vào nhà ạ…
_Cám ơn cô!! – Bà Nguyễn lạnh lùng đáp
_Thằng Hùng nhà tôi đâu? – Bà đảo mắt 1 vòng rồi hỏi với cái giọng
ko mấy lịch sự
_Thưa bác,anh ấy đi làm chưa về ạ!! –Nó lễ phép đáp bằng giọng hơi
run,sợ sệt trước cái khí thái toát ra từ bà Nguyễn
_À,tôi quên mất…Thế cũng tốt,tôi cũng đang muốn nói chuyện riêng
với cô – Bà Nguyễn nói chuyện lạnh tanh nhưng sắc lẻm
_Cha mẹ cô làm gì?họ ở đâu?
_Dạ…Cháu…cháu ko có – Nó hoang mang,ngẹn ngào trước câu hỏi như dao
cứa vào lòng nó
_Ko có? Tôi ko hiểu ý cô? – Bà nguyễn vẫn lạnh tanh gằn lại
_Cháu…Cháu là trẻ mồ côi ạ… – Nó nói thật nhỏ như muốn che giấu sự
hổ thẹn đang bóp nghẹt trái tim nó
_Cô là trẻ mồ côi ư? Thế thằng Hùng nhà tôi đã nhặt cô về nuôi à? –
Bà Nguyễn trừng trừng nhìn nó như muốn xé nó ra thành từng
mảnh
Bà ta ko hỏi gì thêm nữa, chỉ lừ lừ nhìn nó… Ko khí trở nên ngộp
ngạt…Vừa đúng lúc Hùng về cắt ngang cái bầu ko khí quạnh đặc
đó
_Anh về rồi… Ơ!!! Mẹ,sao mẹ lại ở đây? – Anh đang vui vẻ gọi nó thì
đột nhiên sững lại khi thấy bà Nguyễn
_Mẹ ko thể đến thăm con trai mình sao? Nếu ko đến đây sao mẹ biết
con nuôi 1 đứa con hoang thế này trong nhà – Bà Nguyễn giận dữ gằn
từng từ đay nghiến
_Kìa mẹ,mẹ nó gì vậy? sao mẹ lại nói thế,con thật lòng yêu Trinh… –
Hùng nhạt mặt,tái đi nói
Ko khí bắt đầu chùng xuống,dường như sắp có 1 cơn bão lớn kéo qua
thì…
_Chào mọi người!!! Hôm nay lại đến làm phiền rồi
Một giọng nói cất lên xé tan hoang cảnh lạnh cảm đó…
_Hồng Loan – Nó và Hùng ngạc nhiên thốt lên
_Cô đây là? – Bà Nguyễn cũng ngạc nhiên ko kém khi thấy sự hiện
diện của Hồng Loan
_Cháu chào cô,cô là mẹ của anh Hùng phải ko ạ? cháu là Hào Hồng
Loan,bố cháu là viện trưởng nơi anh Hùng đang làm việc – Hồng Loan
lễ phép chào bà Nguyễn
_Ồ!!! Có phải bố cháu là Hào Chánh Tổng ko? – Bà Nguyễn ngạc nhiên
hơn hỏi dồn
_Thưa bác,phải ạ – Ả Loan giả vờ nhu mì trả lời
_Ô!! Tiểu thư nhà họ Hào sao,vào nhà đi cháu – Bà Nguyễn thay đổ
thái độ khi nghe Loan là tiểu thư nhà họ Hào
Bà Nguyễn kéo tay Loan vào nhà, trông bà có vẻ ưng cô ta lắm… Bà
ngồi nói chuyện rất vui vẻ và cầm tay với cô ả thân mật như 2 mẹ
con khiến nó cảm thấy tủi tủi,nó lặng đi vào bếp pha trà và nấu
cơm…
Gần 9h30 hơn….Loan đứng dậy dịu dàng lễ phép cáo từ bà Nguyễn
_Đã trễ rồi,cháu xin phép bác cháu về
_Ồ đã trễ thế rồi à? – bà Nguyễn cũng bất giác nhận ra thời gian đã
trôi quá mau
_Để con đưa mẹ về khách sạn – Hùng ôn tồn nói với mẹ
_Đc rồi,con đưa mẹ về rồi sau đó đưa Loan luôn
_Thôi bác ạ,phiền anh Hùng lắm,cháu đi taxi về đc rồi – Cô ả giả vờ
từ chối nhưng trong lòng mừng rỡ lắm
_Sao thế đc,nghe bác,để anh Hùng chở về,thế bác mới yên tâm – Bà
Nguyễn nói với giọng nghiêm nghiêm nhưng hết sức triều mến
_Da…- Loan lễ phép bước ra xe,lòng ả lâng lâng vui sướng hki bước
đầu quỷ kế của ả đã thành công
….
…Cả tuần nay nó chỉ lủi thủi 1 mình ở nhà,vì cứ hễ Hùng tan ca là
lại bị bà Nguyễn bắt đi đâu đó cùng bà và Hồng Loan đến tận tối mịt
mới về…Hôm nay cũng vậy,nó ngồi ôm lấy gối,gục đầu cô đơn…sự bất an
vây kín nó,nó ko biết nó đang sợ hãi với sự cô đơn hay đang sợ hãi
sắp mất thứ gì đó rất quan trọng 1 lần nữa…
_Anh về rồi …
Hùng gọi nó khi vừa về…Nó ko nói gì,cứ như 1 đứa trẻ chạy ra ôm
chầm lấy anh…Hùng mỉm cười nhưng cũng mau chóng đẩy nó ra…
_Ngoan nào,hôm nay anh mệt quá,anh phải đi tắm và nghỉ ngơi đã –
Hùng nói rồi xoa đầu nó bỏ đi
Anh đi…Anh quay lưng lại với nó ,nỗi bất an càng dâng ngẹn ứ trong
lòng nó…Nó ko thể nói gì,nó ko có gì cả,nó biết nó ko thể bằng gia
đình nhà họ Hào,ko kiêu sa như Loan… Nó ko có gì ngoài tình yêu của
nó dành cho anh…Nó chơi vơi giữa tất cả 1 giọt sầu buồn tuôn rơi,ko
gian quanh nó lặng buốt đi…Anh đang ngày càng xa…xa khỏi tầm tay
nó…
Còn anh,1 ngày trở về,sự mệt mỏi đánh vật anh,sự vắng mặt của nó đã
ko còn quan trọng với anh nửa,sự vô tâm đó đánh đổi bằng nước mắt
của nó…
….
_Trinh!! Hôm nay anh sẽ về sớm ăn cơm cùng em… – Anh mỉm cười nói
với nó trước khi đi làm
_Thật hả anh? – Nụ cười nó bừng sáng hẳn lên
_Anh xin lỗi vì cả tuần nay để em 1 mình như vậy – Anh kéo nó ôm
vào lòng,đặt 1 nụ hôn lên nó rồi đi
….
Nó dạo quanh siêu thị ,mua thật nhiều đồ để nấu những món Hùng
thích nhất…Tâm trạng nó vui ko tả siết…
_Mai Trinh…Anh…anh xin lỗi – Hùng rầu rầu nói với nó khi vừa thấy
nó bước vào nhà với 1 đống thứ lỉnh khỉnh khác
Nó vừa bước vào nhà chưa hết ngạc nhiên vì thái độ của Hùng thì
sững lại khi thấy ngoài anh ra còn có bà Nguyễn và Hồng Loan,trông
họ vận váy áo khá sang trọng,hình như đang chuẩn bị đi đâu
đó…
_Hôm nay em khỏi nấu cơm,em lên chuẩn bị đi,chúng ta sẽ đi ăn ở nhà
hàng… Anh nói rồi xách mấy túi đồ trên tay nó đi vào phòng ăn… Nó
vừa cất bước đi thì khựng lại khi nghe bà Nguyễn lên tiếng…
_Chúng tôi muốn có 1 bữa ăn gia đình mà ko có người ngoài,cô hiểu ý
tôi chứ?
Hùng từ trong bước ra,ngạc nhiên khi thấy nó vẫn đang còn đứng
đó
_Sao vậy em? Em ko đi chuẩn bị đi?
_Hình như Trinh mệt,nó nói nó ko muốn đi,nó cần nghỉ ngơi – Bà
Nguyễn lên tiếng thay nó kèm theo 1 cái nhìn sắc lẻm trong khi nó
vẫn còn chưa hết ngạc nhìn nhìn bà
_Em ko sao chứ? – Hùng lo lắng hỏi nó
_Em… em hơi mệt…anh và mọi người đi đi,chắc em ko đi đâu… – Nó mỉm
cười nhợt nhạt,cố giữ cho nước mắt đừng tuôn ra vội quay lên
phòng
Hùng,bà Nguyễn và Hồng Loan lên xe đi đến nhà hàng… Nó lặng bên cửa
sổ nhìn bóng chiếc xe khuất dần… Nó 1 mình chìm trong căn phòng
tối,ko gian vắng tênh,lạnh lẽo,gió xuyên vào cửa rít lên trong lòng
nó lạnh thêm,căn phòng hoen đẫm nước mắt của nó càng trở nên ưu
buồn hơn… Nó nấc lên từng cơn ngẹn ngào,tủi thân,dường như nó đã ko
thể thở nổi nữa…Nó mở cửa bước đi,nó đi trong vô thức,nó muốn để ko
khí lành lạnh giáp đông này luồn vào tâm trí nó,hy vọng sẽ giúp nó
tỉnh táo hơn…Nó bước đi…và đi…
…
Hùng và Loan trở về sau khi đã đưa bà Nguyễn về khách sạn,Hồng Loan
1 mực đòi đưa Hùng về đến nhà rồi tự về vì anh có uống chút
rượu…
_Trinh,anh về rồi…Trinh…em đâu rồi? – Hùng gọi nó khi vừa vào
nhà,nhưng chỉ có bóng tối và sự im lặng trả lời anh…
Hùng bước lên phòng cũng ko thấy nó,anh mệt mỏi ko muốn tìm kiếm
nữa,anh cởi phăng chiếc áo sơ mi mà quên mất sự có mặt của Hồng
Loan,trong khi cô ả đang theo anh lên tận phòng…
_Chắc cô ta đi dạo đâu đó rồi – Cô ả lên tiếng khiến Hùng giật
mình,phát hiện ra sự hiện hữu của ả
_Em chưa về à?Thôi,anh mệt lắm rồi,em về đi – Hùng nhăn nhó,quẳng
chiếc áo xuống sàn toang bước đi
_Tại sao cứ đuổi em vậy?anh ghét em lắm sao?chẳng phải mẹ anh cũng
muốn em trở thành con dâu bà sao?…Em có gì thua kém nhỏ con hoang
kia chứ – Loan giận dữ hét ầm lên trước sự lạnh nhạt của Hùng
_Im ngay… Anh…à!! Anh xin lỗi… Thôi em về đi – Hùng mệt mỏi nói với
ả mà dửng dưng ko thèm quay lại
_Ko!!Em ko cam tâm… – Giọng ả nhỏ dần chìm vào 1 toan tính thâm
ma,rồi ả chạy đến ôm lấy Hùng ko buông
Hùng hoảng hốt khi phát hiện cô ta đã tuột cả chiếc váy đen dạ tiệc
trên người,cô ta đang trong thân hình Eva ôm chằm lấy anh… Anh cố
gỡ tay cô ta ra thì cô ả càng siết chặt hơn
_Anh biết em yêu anh phải ko?anh cũng ko ghét em đúng ko?anh ko hề
chối từ em,anh cũng thích em phải ko?…
Ả nhỏ nhẹ thỏ thẻ,ve vuốt hệt như 1 con đím,cũng phải,đâu ai biết
rằng những gã đàn ông ả muốn đều ko thể nào thoát khỏi bàn tay
ả,nhưng họ đều chỉ là những món đồ chơi qua đường mua vui cho ả,cho
đến khi ả gặp Hùng…
Hùng đứng lặng thinh ko phản ứng gì nữa,phải chăng những gì Loan
nói là đúng,anh đã hết yêu nó như ban đầu,sự hiện diện hay thiếu
vắng nó đã ko còn quan trọng…Và bây giờ,dường như lí trí và con tim
anh đã ko đủ mạnh mẽ để phản kháng với những cám dỗ của ả Loan.
Trong hơi men chếnh choáng,anh đã ko thể thoát khỏi sự mụ mị,ko
cưỡng lại những đê mê,ham muốn… Anh đã phản bội nó…
Cảnh tượng ân ái mây mưa vần vũ đó đã đc thu gọn trong đôi mắt mờ
mịt và trái tim tan nát của nó,mặt đất dưới chân nó như vỡ ra,hạnh
phúc,tình yêu và niềm tin giờ đây nát tan,sụp đỗ,đè lên nó ko lối
thoát… Tất cả…tất cả…những phút giây bên nhau giờ đây trôi theo
những phút giây lạnh lùng…Hạnh phúc với bao kí ức,đam mê thoáng lên
trong tim để rồi bỗng chốc chơi vơi tuôn rơi theo những giọt sầu…
Trong nỗi hoang mang và ko gian lặng yên dày đặc mùi phản bội…Nó
chạy vút đi….
Nghe thấy tiếng động…Hùng chợt tỉnh trong cơn mê,anh chỉ thấy đc
bóng nó lao đi trong bóng tối…Anh thét gọi tên nó nhưng vô vọng… Nó
đã đi…
….
Nó chạy,chạy mãi,chạy đến khi rã rời,nó lê bước nặng nề bước đi vô
thức,đến khi ngã khụy bên đường…Nghìn nhát dao xuyên xé tim nó ,bóp
vỡ tan,nó ko thở đc nữa,dường như cả thế gian này đã bị nó rút cạn
ko khí,mặt nó nhợt nhạt,môi mím chặt đến bật máu tái đi,đôi mắt bắt
đầu nặng trĩu,nó dần chìn vào khoảng ko vô định,quạnh đặc đầy đau
khổ……
..............................................................
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.mobi chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Khóe mi nặng trĩu,nhưng nó vẫn cố mở ra,đôi mắt nó vừa mở thì nước
mắt lại xô nhau tuôn trào
_Kìa!! Cô tỉnh rồi à?
Bất giác nghe tiếng ai đó…Nó cố trở mình xoay qua nhìn chủ nhân của
cái chất giọng ngòn ngọt đó…Một cô gái xinh đẹp với khuôn mặt thanh
tú,đôi mày lá liễu,đôi môi căng mọng,dáng dấp chuẩn ko cần
chỉnh,chiếc áo 3 lổ và váy jeans ngắn càng tôn thêm dáng và nước da
trắng ngần của cô
_Tôi…tôi đang ở đâu? – Nó ngèn ngẹn cố trấn an mình hỏi cô
gái
_Tôi thấy cô ngất phía sau quán nên đưa cô về đây. Tôi tên
Tuyết,còn cô – Tuyết mỉm cười hỏi nó
_Tôi tên Mai Trinh- Nó nuốt nước mắt,gạt lòng mỉm cười thật
buồn
_Cô bao nhiêu tuổi rồi? – Tuyết nhìn nó hỏi
_Tôi 18t
_Hả? thiệt ko?nhìn cô chuẩn quá,nên cứ tưởng…hì… Tui hơn cô 2t,mình
xưng chị em đi cho thân… – Tuyết cười nói vô tư,lộ ra 1 nét thân
thiết cua 1 con người chân thật
_Mà nhà em ở đâu? Có chuyện gì à? – Tuyết hỏi nó
Nó ko nói,chỉ cuối gầm mặt,đôi mắt sa lạnh,mặt se lại lạnh tanh,môi
mím lại… Nhìn nó,Tuyết dường như thấy đc gì đó trong ký ức nhạt
nhòa của mình,ko cần nó nói,cô đến bên cạnh ôm lấy nó vỗ về
_Được rồi,em ko cần phải nói gì đâu,chị hiểu rồi…-Tuyết nhìn nó mỉm
cười…
_Thôi,em cứ ở lại đây với chị…Nghỉ ngơi đi,chị có nấu ít cháo để
trên bếp,đói thì cứ ăn…Giờ chị phải đi làm đây… Bye em – Tuyết cười
thiệt tươi với nó
_Chị…Chị…em cảm ơn chị,nhưng chị…chị ko sợ em sao? – Nó ái ngại hỏi
Tuyết
Tuyết nhẹ nhàng đặt tay lên vai nó mỉm cười thật nhẹ
_Chị tin em,mà nhà chị có cái gì đâu mà em lấy đc… Em cứ thoải mái
đi,tối chị về
…
Nó cũng ko còn khóc nữa…Tấm lòng của tuyết xoa dịu nó phần nào
trong khoảnh khắc… Thế ra trong dòng người tấp nập,cuộc sống vô cảm
này cũng còn những người có trái tim…Một cô gái nhỏ bé,ko có gì cả
lại cưu mang nó… Vậy ra cái cuộc đời kn này vẫn còn chứa chan những
tình người… Cách đối xử giữa 1 con người với con người
…
Đã gần 1 giờ mà Tuyết vẫn chưa về,nó có chút hơi lo lo cho cô chị
vừa gặp này…Nó ngồi chờ Tuyết,dù gì thì cũng chẳng thể ngủ đc,cứ
nhắm mắt lại thì những hình ảnh ân ái giữa Hùng và Loan cứ tràn về
lấy đi gần hết nước mắt của nó…
….Cạch…
_Chị,chị về rồi à? – Nó mừng rỡ khi thấy Tuyết về
_Ủa em chưa ngủ hả? _ Tuyết mệt mỏi lảo đảo vào nhà
_Chị,chị uống rượu à? – Nó chạy đến đỡ Tuyết,khẽ nhăn mặt khi mùi
rượu sộc lên mũi
Nó dìu Tuyết lên giường rồi đặt chị nằm ngay ngắn,đắp chăn cho
chị…Người Tuyết bỗng vã mồ hôi ra,cô cắn chặt răng giống như đang
chịu thứ gì đó đau đớn và khủng khiếp lắm, nước mắt chực trào,nhưng
đôi mắt vẫn còn nhắm nghiền…trong cơn say,những trang hồi ức trở về
khiến Tuyết nghẹt thở…Nó nắm lấy tay chị như chấn an,Tuyết cũng nắm
lấy tay nó,dường như trong cơn mê,Tuyết đã cảm nhận đc hơi ấm từ
bàn tay ai đó nên cũng bình tĩnh lại… Nó lấy khăn ướt lau mồ hôi
nhễ nhại trên người cho Tuyết đến khi mệt mỏi gục đầu bên giường
ngủ lúc nào ko hay…
…. Ánh nắng tạt vào khuôn cửa sổ khiến Tuyết phải hé mi,cô đưa tay
lên che đi những giọt nắng hăng hắt đó,hôm nay cô cảm thấy khỏe hơn
hẳn ra,đã bao lâu rồi cô chưa đc ngủ ngon đến vậy?khẽ trở mình cô
tính nhắm mắt ngủ típ thì thấy nó đang ngồi gục đầu lên giường ngủ,
1 tay của nó vẫn còn nắm lấy tay Tuyết…Tuyết ngạc nhiên cựa mình
ngồi dậy,toàn thân cô nhức mỏi,buốt lên như bị cảm…Nó thấy động
cũng khẽ dậy theo…Nó dụi dụi mắt nhìn Tuyết…
_Chị dậy rồi à?
_Sao em lại nằm đây?ngủ thế mỏi lưng chết – Tuyết cười nhìn nó trìu
mến
_Hôm qua về chị say quá,em ngồi trông nôm có xíu mà ngủ ko hay,để
em nấu gì đó cho chị ăn nhé – Nó nói rồi cười với Tuyết chạy vào
bếp
10p sau mang ra 1 cái nồi nghi ngút khói…
_Ôi,em ko tìm đc gì trong nhà ngoài mì tôm hết,chị ăn đỡ nghen – Nó
gãi gãi đầu ái ngại
_Hahahaha,trời,tưởng gì,món này hả,bạn chí cốt của chị đó – Tuyết
từ phòng vệ sinh bước ra cười toe toét
2 người…2 mảnh hồn…2 nỗi đau tan biến trong hương khói của món mì
tôm giản dị…Nó ăn,nhưng đôi lúc lại ngước nhìn trộm Tuyết,hình như
nó có nỗi lòng muốn hỏi Tuyết,nhưng ngại khơi lại nỗi đau trong chị
nên lại thôi…Tuyết dường như hiểu ý nó,chị đặt chén đũa xuống nhìn
nó mỉm cười có chút xót xa
_Em muốn hỏi chị điều gì à?
_Da…ko…ko ạ- Nó đánh thót 1 cái mém bán cái chén
Tuyết nhìn nó ko giấu đc nụ cười,đôi mắt cô đen lại,hướng nhìn mong
lung lắm,nhưng ko giấu đc nỗi niềm đau khổ đang dày xéo cõi
lòng…
_Em thắc mắc sao hôm qua chị như vậy phải ko?… – Tuyết hỏi nhưng
vẫn ko nhìn nó
Nó lặng người cuối gầm mặt ko nói gì…
_Công việc của chị mà,chị làm ở quán bar,phục vụ khách nên ít nhiều
cũng phải uống cỡ đó là chuyện thường tình thôi…- Tuyết cười lãnh
đạm rồi nói tiếp
_Cái cuộc đời chó má này đưa đẩy con người ra vậy đó em. Hồi đó chị
cũng từng sống như 1 con người,ba chị mất sớm,2 mẹ con chị đã sống
rất hạnh phúc đến khi mẹ chị tái hôn với 1 gã kn,hắn đánh đập mẹ
con chị sống ko bằng chết,mẹ chị cứ vậy mà cắn răng chịu đựng với
tình yêu cao cả trong bà cho đến 1 ngày…hắn cưỡng bức chị trước mặt
bà…mẹ chị…đã ko chịu nỗi cú sốc…nên…đã tự…vẫn – Nói đến đây,giọng
Tuyết nghẹn lại,nước mắt ứa ra,đôi mắt lạnh lẽo…
_Tang chay mẹ xong,chị ko chịu đc tên cha dượng kn đó nên đã bỏ nhà
đi,chị lên xe và đi đến 1 nơi mà mình ko biết với những đồng tiền
cằn cỏi còn lại…Giữa cái thành phố xô bô này,chị lang thang như kẻ
vô gia cư…mà thật sự là vô gia cư mà…-Chị cười lạnh gạt đi nước mắt
– Rồi đến khi chị gục ngã,ông chủ quán bar này thấy vậy đã dụ dỗ
đưa chị về đây và cuộc đời chị nhày nhụa,trơn lầy từ đó…Chị đã tự
nhủ rằng sẽ ko còn tin bất kì thằng đàn ông trên đời này nữa…Đến 1
ngày chị gặp gã ta,hắn là 1 sinh viên nghèo,hắn yêu chị say đắm chị
ngay từ cái nhìn đầu tiên,hắn đã làm mọi cách để chị để mắt đến
nhưng chị chả thèm đoái hoài,cho đến sinh nhật chị,hắn đã đứng đợi
chị từ chiều chị đi làm đến lúc về tầm tã dưới mưa để trao chị 1
nhành hồng…Và chị đã mở lòng 1 lần nữa…1 tình yêu đẹp đẽ giữa 1 gái
bar và chàng sinh viên khiến các bạn làm chung với chị ngưỡng mộ…-
Chị lại cười,1 nụ cười tiếc nuối với những hồi ức đẹp…- Chị làm cực
lực,dè xẻng từng đồng giúp hắn ta ăn học đến thành tài…Đến khi có
địa vị,cứ ngỡ cuộc đời chị đã đẹp biết bao thì… Hắn nhẫn tâm chạy
theo con gái gã giám đốc và gia sản con đó,bỏ lại chị với thân xác
tả tơi và 1 bào thai tượng hình,chị đau đớn ngậm ngùi 1 mình đi
giải quyết hậu quả,chị rất đau,nhưng chị ko muốn mang giọt máu của
thứ kn đó… – Nước mắt trào ra,đôi mắt chị hằn lên sự giận dữ,xót
xa
Lúc này nó lặng đi,nó cuốn theo từng lời nói của chị mà nước mắt cứ
trào ra theo chị lúc nào ko hay…Nó đến cạnh ôm lấy chị khóc nấc…Nó
hiểu,cảm giác đau đớn vì sự phản bội..Đâu ngờ trên thế gian này ko
phải chỉ mình nó là đau khổ… chỉ khác nhau ở hoàn cảnh thôi…ít ra
cuộc đời nó còn có những khoảng lặng…một tình yêu vẫn còn cháy bỏng
chờ đợi nó và 1 vòng tay ấm dang dở của…
Nó nghẹn ngào theo nỗi đau của chị,và tâm sự cùng chị về cuộc đời
nó…Tất cả nỗi lòng nó đc giãi bày,đc lắng nghe,chia sẻ cũng vơi đi
chút ít niềm đau…
Trong 1 căn phòng ọp ẹp…2 người…2 mảnh hồn…2 nỗi đau…Cùng hòa lại
trôi theo dòng nước mắt,2 chị em ôm nhau khóc…khóc như rửa trôi cái
khổ đau và khóc để quên đi cái cuộc đời kn này…
Nó đã ở nhà Tuyết cả tuần rồi,ngày có Tuyết ở nhà thì 2 chị em
huyên thuyên suốt cho quên đời,chiều Tuyết đi làm thì bỏ lại nó với
nỗi buồn. Căn nhà ọp ẹp mà sao đối với nó lại trống trãi và rộng
lớn thế nhỉ?…Nó ngồi bên bậu cửa sổ…Những kỉ niệm lại ùa về…Nước
mắt nó lại túa ra ko chịu nghe lời… Có lẽ nó cần ko gian to hơn
nữa,căn phòng này giờ trở nên hẹp hòi oxi rồi… Nó lang thang đi dạo
khắp nơi,rồi dừng lại ở 1 công viên,ngồi trên chiếc ghế đá,nó hít
sâu 1 cái rồi thẫn thờ nhìn cuộc sống vẫn đang còn hối hả mặc dù
đêm đã buông… Phải thôi,thành phố ko đêm mà… Nó bỗ khựng lại,mắt
tái dại,mắt tối sầm như bầu trời ko sao hoang đãng giữa thành
phố,nó bật đứng dậy nhưng chân run lên ko vững…Trước mặt nó… Bà
Nguyễn đang cùng Loan dạo bước,Hùng đi cạnh với khuôn mặt u buồn…
Nó lấy tay ôm lấy thân người…Trông anh hình như gầy hơn… Nó sững
lại khi ánh mắt anh quét qua trúng nó và dừng lại… ko gian thành
phố mênh mông dừng như thu lại chỉ còn khoảng cách bằng 1 cánh tay
giữa 2 người… Gần…gần lắm…chỉ 1 cái với tay là anh đã có thể giữ nó
lại…
_Trinh…h – Miệng Hùng lắp bắp,mắt anh long lên như ko tin nổi vào
mắt mình khi thấy nó
Bà Nguyễn và Loan cũng giật mình hướng mắt theo Hùng. Hùng vừa bước
1 bước thì bị Loan níu tay lại,ả ôm chặt tay anh bằng hết sức bình
sinh của 1 đứa con gái… Nó quặn đi khi thấy anh đắn đo,hết nhìn nó
rồi lại nhìn Loan mà ko gằn tay cô ta ra để chạy đến bên nó… Nó
quay bước vụt đi…Nước mắt cứ thế thắm dài con đường về nhà…Nó ôm
gối thu mình trong gốc phòng để mặc bóng tối nuốt chửng…Nước mắt
cạn khô,ko rơi thêm nữa,lòng nó chết đi,đôi mắt lạnh lẽo như 7 năm
về trước,vô hồn,lãnh đạm…Đôi mắt chìm vào khoảng tối mờ mịt… Nó đã
chết…1 lần nữa…
….
_Em sao vậy? sao ko mở đèn lên? – Tuyết về thấy nhà tối om ngạc
nhiên hỏi nó
Nó quay sang nhìn nó,ánh nhìn lành lạnh nhưng pha chút tình
cảm
_Chị…Ngày mai em có thể đi làm cùng chị ko?
Tuyết ngạc nhiên nhìn nó trân trân
_Có chuyện gì xảy ra với em vậy?
_Ko… Em ở đây cùng chị thế này hoài cũng ko đc,1 mình chị đã vất vả
rồi,giờ còn phải nuôi thêm em,em muốn giúp chị… – Nó lắc đầu gượng
cười nói với Tuyết
_Nhưng… Em cũng biết rồi…Công việc của chị… – Tuyết ngại ngùng nó
đứt quản
Nó cầm tay chị siết chặt…
_Em biết…Nhưng em đã quyết định rồi… Em cũng chẳng còn gì để mất
nữa đâu chị…Em thật sự muốn như vậy
Tuyết ko nói gì thêm,chỉ lặng thinh,nó hiểu thật lòng chị ko muốn
nó tiến vào con đường nhơ nhớp này…Nhưng… Đó ko phải là con đường
của mẹ nó đã đi hay sao??… Cuộc đời này thật buồn cười…Cười cho cái
kn cuộc đời…
…
Hôm sau,nó vận 1 bộ đồ khá xinh của tuyết,chiếc áo 3 lổ in hình trí
tim to,ôm sát người tôn lên dáng dấp căng tràn của…1 người phụ nữ…1
chiếc juyp ngắn xanh làm nổi bật đôi chân dài 1m68 của nó và làn da
trắng ngần,hồng hào…
Nó theo Tuyết đi đến 1 quán Bar khá lớn,quy mô khá là hoành
tráng…Vừa bước vào,tiếng nhạc dập vào đầu nó buốt cả óc,ánh đèn
chập chùng khiến đầu óc nó lùng bùng hết cả lên,mùi rượu sộc lên óc
khiến nó choáng váng…
_Em ngồi đây đợi chị,chị đến gặp ông chủ…
Nó ngồi ở quầy bar,mắt mong lung lạnh lùng đưa mọi thứ quanh mình
vào khoảng ko hư vô…
_Này em,anh mời em 1 ly nhé…
Giọng nói 1 người đàn ông cắt ngang đầu nó…Một người cỡ chừng hai
mươi mấy ba chục gì đó,phong thái đạo mạo,trong ánh đèn mấp mờ vẫn
ko lu mờ đc nét đỉnh đạc,đẹp trai pha nét lạnh lùng của hắn,nụ cười
nhếch mép của hắn khiến lũ con gái ở đây cuồng cuồng lên chết
ngất,đôi mắt sắc như dao,người hắn toát ra 1 cái gì đó khiến những
người xung quanh phải sợ…
Nó đưa mắt nhìn hắn 1 tia lạnh băng xuyên sọc vào tim hắn…Nó cười
nhếch mép lạnh tanh…
_Muốn uống à? Khả năng của anh mời tôi đc bao nhiêu? – Nó nói vô
cảm khiến tên đó thoáng chút sững sờ
Nó liếc hắn 1 cái sắc như dao cạo,tay cầm lấy ly rượu trên tay hắn
nóc sạch 1 hơi rổi đặt chiếc ly xuống bàn cất giạng lạnh ko kém đôi
mắt nó bây giờ
_Bây giờ thì cút đi
Chính nó cũng ko ngờ đc tại sao nó có thể ứng xử và tửu lượng sắc
như vậy…Có lẽ do người mẹ nó chăng… Nghĩ đến đây nó chợt mỉm cười
chua xót… Đang mong lun trong nỗi suy nghĩ…Hắn kéo nó ra khỏi thực
tế bằng 1 cái ôm eo,hắn áp sáp vào người nó và cúi xuống đặt lên má
nó 1 nụ hôn lạnh rát…Nó giật mình bật dậy,1 phút định thần… Nụ cười
quỷ dị nửa miệng của hắn vừa hé lên chưa nguyên vẹn thì vụt tắt sau
khi…Bốp…Hắn chưng hững đứng hình sau cái tát như trời giáng của
nó…Mọi người xung quanh bỗng dưng im bặt,nhạc đang ầm ĩ cũng tắt
ngấm,cả quán bar bỗng rực sáng đèn,mọi ánh mắt đề đổ dồn về phía
nó,thoáng mặt ai cũng có vẻ kinh hãi…Nó cũng ngạc nhiên đôi chút.
Bởi hàng động vừa rồi của nó nếu ở 1 quán bar như thế này thì có
thể gọi là chuyện bình thường,nhưng sao ko khí quanh nó lại trở nên
nghiêm trọng thế nhỉ… Cũng phải,đối với những người khác thì hành
động vừa rồi của nó là rất ư bình thường,nhưng người đóng cặp với
nó hình như ko phải…bình thường. Vừa lúc đó 1 giọng hét ko biết
phải nói là trai hay gái cắt ngang bầu ko khí ngộp thở đó.Một gã
mập ụt ịt,người hắn và cả khuôn mặt hắn núc đầy mỡ,hắn mặc 1 chiếc
áo hoa to đó chót với chiếc quần màu hồng sen chói mắt,đằng sau hắn
là Tuyết
_Aaaaaaaaaa!!! Cô làm gì thế này…Cô điên à?cô có biết đây là ai ko
hả? – Giọng hắc eo ** nhức óc
Tuyết mặt cũng tái xanh đi chạy đến bên nó,cúi đầu ko ngớt xin lỗi
tên kia,còn gã béo thì vuốt ngực hắn ngọt giọng xin lỗi,mặt hắn
cũng xanh ko kém…
_Thì ra là bạn cô đó hả? 2 cô biến khỏi đây đi,tôi ko muốn mang họa
– Con heo đó vừa nói vừa đẩy Tuyết 1 cái té nhào…
Nó hoảng hốt vội đỡ chị dậy,gắm vào người tên kia 1 cái nhìn thấu
xương pha thêm nét hằn giận dữ…Tên kia nhìn nó với ánh mắt thú
vị,hắn thì thầm gì đó vào tai tên béo khiến tên đó từ cái mặt như
heo mắc bệnh tai xanh chuyển sang trắng bệch như bị người ta chọc
hết huyết,gã cuối đầu lắp bắp “Dạ dạ” mấy tiếng rồi quay sang nó và
Tuyết
_Thôi,2 cô vào trong nghỉ đi rồi chốc nữa ra làm việc
Nó liếc lên tên kia,hắn nháy mắt tặng nó 1 nụ cười nửa miệng có
chút ranh mãnh,1 nụ cười khiến khuôn mặt lạnh lùng càng thê quyến
rũ,nó cũng đáp lại bằng 1 ánh mắt giết người hình dao găm đầy cảnh
báo rồi dìu Tuyết vào phía trong…Hắn đứng lặng thinh nhìn theo nó
khuất dạng rồi khoang thai bước đến chỗ lúc nãy nó ngồi,hắn rót
rượu vào ly,tay mân mê,xoay xoay chiếc ly 1 lúc đưa lên miệng nơi
còn nguyên dấu môi son màu hồng nhạt…Hắn nốc cạn ly rượu,miệng cười
nhếch lên,săm soi chiếc ly bất chợt đưa ngón trỏ lên chạm nhẹ vào
môi lẩm bẩm “Đúng là viên socola đắng,nhưng ngọt ngào không thể
cưỡng lại được”….
Nó và Tuyết ngồi trong phòng thay đồ,thoáng vẻ mặt Tuyết đã bình
tĩnh hơn,nhưng người đôi lúc vẫn run nhẹ từng cơn…
_Chị,chị ko sao chứ? – Nó lo lắng nhìn chị hỏi
_Em thật là,vừa đến đã gây họa rồi,Em có biết vừa nãy đánh ai
ko?…Đó là anh Duy,mọi người thường gọi là anh Đại,mặc dù chỉ mới
25t nhưng là trùm của thế giới ngầm to lớn nhất đất Sài Thành
này,tất cả các Club,bar lớn nhỏ trong cái thành phố này đều thuộc
quyền quản lý của anh ta…Thế lực anh ta ngày càng to lớn,ko 1 ai
dám động vào,chỉ cần mạo phạm với hắn thì người đó sẽ bốc hơi khỏi
thế gian này như chưa bao giờ đc sinh ra…
Nghe đến đây nó thoáng giật mình,1 cơn gió chạy dọc sống lưng lạnh
buốt khiến nó rùng mình 1 cái…Nhưng nó cũng mau chóng trấn an mình
lại,đôi mắt lại thu về mảnh đất băng giá… Vừa lúc,gã béo đi vào,cắt
ngang cuộc nói chuyện của 2 chị em…Tuyết vội vàng hỏi
_Mama,sao rồi? Anh Duy giận lắm ko?Liệu em con có sao ko
mama?
_Haizzzzz!!! Cũng hên hay sao đó nha…Bữa nay anh Duy vui hay sao mà
bỏ qua,còn nói là á hả…Nếu đuổi 2 cô đi thì anh ta sẽ cho san bằng
cái quán này trong 1 đêm đó – Tên béo nói bằng cái giọng eo ẽo như
đàn bà
_Hả? Sao có chuyện lạ kì thế? – Tuyết tròn mắt nhìn gã mama
_Bởi zậy,còn ko mau ra làm việc đi,tui cũng có hiểu cái sấc gì đâu
mà hỏi?
_Vậy em con đc nhận hả mama? – Tuyết hỏi
_Uhm… Trông cũng đc quá ta,made up sơ sơ cho em nó coi – Mama ra
lệnh cho Tuyết
_Dạ
Tuyết dạ, 1 tiếng rồi lôi trong túi ra mớ mỹ phẩm,sau 20p….
_Trời ơi,Tuyệt tác,tuyệt tác mà – Mama nhìn nó trầm trồ
_Woa!!! Phải em ko Trinh? Chị chỉ thoa cho em xíu kem lót,ít má
hồng và tô lại son thôi mà!!! Đúng là đẹp thật,ăn đứt tụi chị ở đây
rồi – Tuyết nhìn nó mỉm cười tinh nghịch
_Hot girl,hot girl…Mau ra trình làng mọi người đi,đi làm việc đi –
Gã béo mama gật gù rồi đẩy Tuyết và Trinh ra phòng, gã ngúng nguẩy
bước ra theo
…………
Những ngày sau nữa nó cùng đi làm với Tuyết,nhưng điều kì lạ là
ngoài việc lâu lâu nó đc bưng rượu ra bàn khách thì hầu như chẳng
làm gì thêm nữa,đơn giản vì nó ko có “Khách”,mấy chị ở đây ai cũng
lo bận rộn tiếp khách,mama ko cho nó ra ngồi tiếp rượu,gần cả tuần
nay nó chỉ ngồi ở quầy bar nhâm nhi rượu… Đôi lần nó cũng thắc mắc
ko hiểu,nó cũng đâu có xấu,phải gọi là đẹp nữa kìa,vậy mà ko 1 tên
nào dám đến gần nó hết, nó có hỏi mama và xin đc làm cùng chị
Tuyết,vì ko muốn thấy chị ấy vất vả khi 1 lần phải tiếp lượt 2,3
ông…Nhưng mama và những người ở đây đều phớt lờ nó,hình như họ giấu
nó điều gì…Nó ko hiểu… Ko ai cho nó hiểu… Chỉ có 1 người
hiểu…
Hôm nay nó lại ngồi ở quầy bar,tay mưng mê nhấp từng ngụm rượu,1
dáng vẻ kiêu sa,đôi mắt lạnh lẽo,gương mặt lạnh lùng,đôi má căng
tràn sắc xuân và đôi môi đỏ mộng…Nó thừa hưởng quá nhiều từ mẹ nó…
Một vẻ đẹp kiêu sa,thu hút lòng người,1 vẻ đẹp sa lạnh,quyến rũ…
Mọi thứ từ nó,hành động của nó,dáng vẻ của nó đều đc thu lại vào…1
đôi mắt cũng lạnh ko kém nó…môi hắn nở 1 nụ cười bí hiểm…