Click like để ủng hộ wap nhé <('-')>
"Và sau đó tôi sẽ xử cô vì tội giả mạo tôi!"_Tay của Sy xuất hiện
một ngọn lửa.
"Tôi sinh ra đã thế này rồi."_Tên trộm cười mỉa. "Gọi tôi là
Rose."
"Mặc xác cô tên gì! Trả viên đá cho em gái tôi mau!!!"_Kaito
hét.
"Không phải style của tôi."_Rose nhếch mép và đạp vào chân
Kaito.
"Oái!! Cô...."_Kaito hét lên, cô ả giật tay ra khỏi tay cậu. Quái
lạ, làm sao người thường có thể khiến cậu đau được, không lẽ cô
ta.....
"Catch you later!"_Rose nháy mắt và bắt đầu chạy đi.
Mọi người đuổi theo nhưng làm quái nào cô ta lại chạy nhanh đến
thế? Rose nhảy lên các mái nhà với động tác mau lẹ, Hima cố điều
khiển những đường ống quấn lấy cô ta nhưng không được. Chẳng bao
lâu, họ đã mất dấu tên trộm hoàn toàn, cứ nhu thể cô ta tan biến
trong không khí vậy.
"Khỉ thật!"_Kaito làu bàu.
"Cô ta....có phải là người không vậy...?"_Hima thở hổn hển.
"Không....không phải. Không người thường nào làm đau tôi
được."_kaito lầm bầm.
"Vậy cô ta là gì chứ? Không phải quỷ luôn."_Edgar nói.
"Cho dù thế nào, chắc chắn không phải hạng vừa."_Sy cau mày.
"Hima, em có thể dò tìm cô ta tiếp được không?"
"Em không phải là một cái máy!"_Hima giận dỗi. "Em chỉ có thể sử
dụng thuật tìm người một lần trong một ngày thôi."
"đành vậy, trở về nhà trước đã."_Kaito thì thào.
Cậu đưa mọi người trở về lâu đài và đến gặp Kori.
"Anh...hai..."_Kori mỉm cười khi thấy cậu, con bé đang ngồi uống
trà với Gray.
"Sao rồi? Hôm nay thế nào?"_Gray nhướng đôi mắt xám lên hỏi.
"Bắt được, nhưng để vụt rồi."_kaito ngán ngẩm.
"Không...sao...Ryan cứ...từ từ..."_Kori bập bẹ.
"Ừ."_Kaito mỉm cười, xoa đầu con bé. Cậu chỉ có thể thấy được sự
bình yên khi ở cạnh em gái mình.
"Cậu nên nhanh lên. Một trong những người bạn của cậu có thể khiến
chúng ta gặp rắc rối với Tòa thánh đấy."
"Edgar?"
"Phải. Cậu ta là một trong những mục tiêu hàng đầu của OSSICOR. Nếu
họ đánh hơi được cậu ta đang ở đây, chỗ ở của chúng ta sẽ bị
lộ."_Gray cau mày.
"Rốt cuộc cậu ta có địa vị thế nào?"_Kaito thắc mắc.
"Blackmon....là một ngoại lệ của Tòa thánh. Quyền lực của dòng tộc
ác quỷ này lớn đến mức có thể đè bẹp cả chúng ta. Edgar, giống cậu
cũng được sinh ra một cách đặc biệt. Từ bóng đem, nỗi tuyệt vọng và
đau khổ. Tuy nhiên, cậu ta có vẻ rất tốt nên chúng ta không cần đề
phòng. Chỉ tránh cho cậu ấy đừng lảng vảng gần khu vực của Vatican
là được."_Gray thì thào.
Kaito cảm thấy có gì đó đang chặn họng mình lại. Gray đã nói Edgar
không có gì nguy hiểm trừ việc cậu ta có chỗ chống lưng thế lực,
nhưng sao Kaito lại cảm thấy bị đe dọa mỗi khi thấy cậu ta đi cùng
Renata? Kaito cau mày, không hiểu nổi mình. Arita cũng đã vắng mặt
trong giấc mơ của cậu mấy ngày nay, thi thoảng chỉ là vài ảo giác
thoáng qua. Vampire không cần ngủ, nhưng thi thoảng Kaito vẫn thử
vài lần, để có cảm giác gần bạn gái mình hơn, nhưng Arita không còn
là nhân vật chính trong giấc mơ nữa, mà là một ai khác. Kaito không
thể thấy đó là ai, chỉ là một cái bóng mờ trong bộ váy trắng muốt.
Cậu dùng tay day day trán của mình, không biết rằng Koriand'r đang
nhìn mình chằm chằm.
CHAP 20
RENATA
MẤT TÍCH
Nhỏ đứng lặng yên ở ban công phòng mình, nhìn ra thung lũng rộng
lớn và xinh đẹp đó. Gió thổi nhè nhẹ, ánh nắng cuối cùng của buổi
chiều tà chiếu xuống, tạo nên một gam màu buồn. Rena nhắm mắt, cảm
nhận dòng suối rì rào bên dưới, nhỏ đưa tay lên, một bong bóng nước
hiện ra, đùa nghịch với các ngón tay nhỏ.
"Đừng phá thế chứ!"_Một giọng nói từ phía sau lưng vang lên.
Rena quay lại và bắt gặp ánh mắt xám như bầu trời lúc mây
bão.
"Edgar.....cậu vào đây bằng đường nào thế?"
"Bằng đường mà mấy tên trộm hay dùng để vào nhà người khác ấy."_Cậu
ta nháy mắt. "Trèo tường."
Nhỏ cười thầm, Edgar và Kaito đều có kiểu leo vào phòng người khác
giống nhau. Đến lúc đó, Rena mới nhận ra là Edgar đang nhìn mình
chằm chằm. Đôi mắt xám của cậu ấy có vẻ gì đó bí ẩn và lo
lắng.
"Sao thế?"
"Cậu.....về chuyện...hôn ước ấy..."_Edgar thì thào.
Oh man! Nhỏ luôn cố tránh nói chuyện này với Edgar. Hai người đã
giao hẹn sẽ không thúc ép, nhưng đã gần 3 năm và nhỏ vẫn không trả
lời chính thức với cậu ấy. Rena vẫn luôn nghi ngờ về tình cảm của
mình với Edgar. Cậu ấy cũng rất tốt và đẹp trai...nhưng vẫn có gì
không ổn. Hai đưa đã lớn lên cùng nhau qua những trận cãi vã, và
việc chuyển mối quan hệ tự nhiên đó thành một hình thức ràng buộc
suốt đời khiến Rena khó chịu.
"Mình không nghĩ đã sẵn sàng."_Rena thở dài.
Edgar im lặng, ánh mắt cậu ấy chùng xuống.
"Mình hiểu. Dù sao để cái trí não trì độn của cậu hiểu ra cũng phải
mất khá nhiều thời gian đấy!"
"CẬU NÓI CÁI GÌ HẢ?!"_Nhỏ gắt.
Edgar chưa bao giờ buồn quá 3s, mà không chắc từ "buồn" có nằm
trong từ điển của cậu ta không nữa! Có thể ai cũng nghĩ rằng Ed vô
tâm khi không bao giờ buồn, nhưng nhỏ biết lý do tại sao. Giống như
Syrena, cảm xúc chi phối sức mạnh của cậu ấy. Sy không thể kiểm
soát sức mạnh nếu quá tức giận, nhưng Edgar thì khác. Khi buồn, bản
tính con người của cậu ấy chìm xuống và bản chất ác quỷ nổi lên.
Khi Rena bị thương vì cứu cậu ấy lúc nhỏ, Edgar đã để cảm xúc tội
lỗi của mình đi quá xa và đã mất kiểm soát. Sự buồn bực đã làm cậu
ấy suýt giết hai người, nếu Sy không đến và cho cậu ấy một trận,
Edgar đã không bao giờ có thể trở lại bản tính của của mình được
nữa.
"Tuy nhiên, chúng ta còn nhiều chuyện để lo hơn là việc viên đá bị
mất cắp."_Edgar chợt trở lại trạng thái bần thần.
"Chuyện gì?"
"OSSICOR. Mình nghĩ Lawrence đã biết...."
"Làm sao có thể? Chúng ta không hề gặp anh ta từ khi đến Ý
mà!"
"C'on! Cậu không nghĩ là OSSICOR tầm thường đến thế chứ! Mũi bọn
thợ săn trong đó còn thính hơn cả chó đặc vụ nữa. Và ác quỷ thì có
mùi không hề dễ chịu rồi."_Edgar đảo mắt.
"Mình thấy cậu có mùi gì đâu?"_Nhỏ bắt đầu khịt khịt lên tay áo của
Edgar.
"Này, tránh ra nào!"_Edgar dùng tay đẩy nhỏ ra. "Cậu làm văng nước
mũi lên người tớ đấy!"
"Dám nói thế hả?!"-Nhỏ cười, dùng tay đánh lên vai thằng bạn của
mình.
Tiếng cười của họ vang vọng khắp thung lũng. Rena luôn muốn những
giây phút đó kéo dài mãi mãi. Những thời gian yên bình đó khiến nhỏ
cảm thấy dễ chịu. Tuy nhiên, thời gian đó không kéo dài được
lâu.
****
Tối hôm đó, khi cả thung lũng chìm vào giấc ngủ.....eh khoan đã!
Đây là nơi ở của vampire nên sẽ không có hoạt động ngủ. Vậy nên nói
là ở khu nhà dành cho khách, mọi thứ đều im lặng và thanh bình. Tuy
nhiên, một bóng đen bắt đầu di chuyển trên các mái nhà. Trong ánh
trăng, mái tóc đỏ của kẻ đ0ó bay phấp phới trong gió. Cô ta đã tìm
được căn phòng của người mà mình muốn tìm.
"Go ahead now flos your love like a heart of gold
Dirty bass to bake a tussy roll
If you don't low on the floor
I got a crew that will handle that cookie jar
Damn girl,I ain't tryin' to be rude
Spread love like a guestless you plus two
That's what you call a move"
Đoạn rap của bài Turn Up The Love vang lên qua chiếc tai nghe beats
đỏ chót của Syrena. Cô ấy không để ý gì đến bóng đen đằng sau lưng
mình. Một tiếng động nhẹ ở cửa sổ, Sy quay ra. Không có ai ở đó cả.
Có lẽ do chị ấy quá căng thẳng ư? Cô gái xinh đẹp thở dài, tiếp tục
với cuốn sách đọc dở. Tiếng động ngoài cửa lại vang lên. Lần này
còn có tiếng rên rỉ nữa, Sy bật dậy, vẫn để yên cái beats quanh cổ,
cô ra mở cửa đi ra ban công. Nhìn vào màn đêm sâu thẳm, Sy phát
hiện ra mái tóc đỏ đó. Nhanh như cắt, cô nhảy qua ban công, đáp
xuống một phần đỉnh của tòa nhà phụ này, nhảy theo cái bóng đó. Sy
cứ chơi trò đuổi bắt thầm lặng này đến khi phát hiện cô ả đó không
đi một mình. Trên lưng ả ta còn một hình người nào đó. Qua ánh
trăng, Syrena thấy rõ đó là....Himawari.
****
Sáng hôm sau.
"Mọi người!!! Nguy rồi!!!"_Ryo hớt hải chạy vào phòng ăn.
"Chuyện gì vậy?"_Edgar đứng lên.
"Hima mất tích rồi!!!"
"Cà Syrena cũng vậy!!!"_Nhỏ cũng vừa chạy tới.
Mọi người sững sờ. Qua một đêm, hai người mất tích ngay trong tòa
thành kiên cố của gia tộc Vincent. Kaito trông rất tức giận, anh ấy
đấm tay vào tường.
"Kaito! Bức tường sẽ không chịu đựng quá lâu đâu!"_Gray đảo mắt,
tỉnh như không. "Khi còn ở đây, cậu đã làm sập toàn bộ khu nhà phụ
phía sau đấy."
"Chủ nhân sẽ không vui đâu! Rất rất không vui khi biết được anh
quản lý kiểu gì mà để hai người mất tích ngay trong lãnh địa
vampire đấy!"_Kaito lườm qua Gray.
"Họ sẽ không giận. Vì chúng ta sẽ tìm được hai người đó."
"Oh yeah? Làm sao để tìm nào?"_Edgar đảo mắt.
Gray lấy từ túi áo mình ra một lá thư.
Chị tìm thấy Rose rồi. Xin lỗi để mọi người lo lắng. Chị sẽ theo
dấu ả ta. Tìm kỹ trên mái nhà những dấu hiệu chị để lại nhé!
Syrena
"Dấu hiệu của Syrena....."_Nhỏ thở hắt.
"Đó là gì?"_Gray nhướng mày.
"Hoa hồng năm cánh."
"Hoa hồng? Ả ăn trộm cũng tên Rose. Lỡ chị cô và ả đó có liên hệ
với nhau thì sao?"
"Một trong những loại hoa hồng cổ xưa nhất có năm cánh với sự đối
xứng ngũ giác, giống hệt ngôi sao kim chỉ đường. Hoa hồng được coi
là biểu tượng của bí mật, tính nữ và dẫn dắt - la fleur des
secrets. ( Tiếng Pháp nguyên bản: loài hoa tượng trưng cho những bí
mật ) Đó là lý do tại sao chị tôi chọn biểu tượng ấy, vậy nên đừng
xuyên tạc!"
"Eh....được thôi!"_Gray nhún vai.
Mọi người bắt đầu đi tìm trên các mái vòm, dấu hiệu của Sy trải dài
ra khỏi thung lũng. Họ bắt đầu đi theo những con đường ngoằn nghèo,
vào sâu bên trong thành Rome. Dấu hiệu bắt đầu mờ dần và biến mất ở
một nơi....
"WHAT HELL? MỘT TÊN TRỘM SỐNG Ở ĐÂY!? ĐÙA À?"_Kaito há hốc
mồm.
"Gì thế? Đây là đâu?"_Ryo hỏi với vẻ ngây thơ.
"Capella Della Tera."_Nhỏ thì thào.
"Cậu có thể nói tiếng người không?"_Ryo cau mày.
"Nhà thờ Đất?"_Edgar nhướng mày.
"Không."_Nhỏ qyau lại phía cậu bạn của mình, giọng lạc đi. "Nhà thờ
Trái Đất. Chúng ta đang ở Thánh đường Santa Maria Del
Popolo."
"Thánh đường?! Một ác quỷ vào Thánh đường sẽ không phải là chuyện
mà Vatican thích đâu."_Edgar thở dài.
Nhỏ vẫn còn ngạc nhiên về nơi này nên không để ý gì đến thái độ của
Edgar. Thánh Đường Santa Maria Del Popolo trông như một chiến
thuyền bị đặt sai chỗ, đứng xiên vẹo dưới chân một ngọn đồi ở phía
đông nam quảng trường. Với một lô giàn giáo xây dựng choán hết mặt
tiền, công trình kiến trúc từ thế kỷ 11 này trông lại càng kỳ dị
hơn.
Cầu thang ở mặt tiền thánh đường nhỏ này có kiểu dáng khá thân
thiện. Nhưng tấm biển treo ở giàn giáo thì lại đề: NGUY HIỂM - CẤM
VÀO, thật chẳng hợp nhau chút nào. Một thánh đường đóng cửa để sữa
chữa có thể cũng là một nơi thuận tiện cho bọn bắt cóc và trộm cắp.
Rena không ngạc nhiên lắm nếu Rose có trốn ở đây. Bây giờ họ chỉ
cần tìm một lối vào. Kaito len vào khe hở giữa hai giàn giáo, bước
lên cầu thang. Mọi người bắt đầu theo sau. Anh ấy tiến tới cánh cửa
dẫn vào nhà thờ và giật mạnh nó ra.
"Ui! Bình tĩnh, người ta sẽ thắc mắc tại sao cửa của một nhà thờ bị
khóa mà lại banh chành thế kia đấy."_Gray cau mày.
Lối đi nhỏ bân phải nhà thờ vừa hẹp vừa tối, hai bên đều có tường
cao. Không khí nồng nặc mùi nước giải - thứ mùi thường gặp ở thành
phố này. Cũng dễ hiểu nếu bạn sống ở một thành phố có lượng quán
bar gấp 20 lần nhà vệ sinh.
"Mình sẽ chết trước khi tìm được hai người đó."_Nhỏ nhăn mặt.
Mọi người bắt đầu đi đến một cánh cửa nữa và y như lần trước, Kaito
cũng giật mạnh nó ra. Nhỏ bắt đầu để ý một đường hầm nhỏ dẫn xuống
tầng hầm của nhà thờ.
"Chị ấy ở dưới đó."_Rena thì thào.
"Sao cậu biết?"_Edgar nhướng mày.
"Linh cảm chị em chăng? Đi thôi nào."_Nhỏ nói và bước xuống con
đường hầm tối tăm.
CHAP 21
SYRENA
BÔNG HOA HỒNG TRÊN QUYỂN KINH THÁNH
*****
Được chiếu bởi một luồng sáng yếu ớt, bên trong nhà thờ Santa Maria
Del Popolo trông như một cái hang âm u. Nền điện chính đang bị lật
tung lên để sửa, ngổn ngang những đất đá, bàn xoa, cuốc, và cả xe
cút kít - Syrena không biết đây là thánh đường hay bãi rác của các
công ty xây dựng nữa. Những cây cột khổng lồ sừng sững chống đỡ mái
vòm trên cao. Dù ánh sáng rất yếu, Sy vẫn nhìn thấy vô số hạt bụi
đang lởn vởn trong không khí.
Không gian lặng ngắt - chết chóc.
Nhìn xuyên qua bầu không khí âm u ma quái, Sy tự nhủ không biết
Rena đã đến chưa. Không như nhiều người vẫn nghĩ, các nhà thờ thời
Phục Hưng đều có những nhà nguyện nhỏ, những nhà thờ lớn như Notre
Damme còn có hơn chục nhà nguyện bên trong. Các nhà nguyện này
trông giống những cái hốc hơn căn phòng thực thụ - chúng là những
hốc tường hình bán nguyệt, kết nối các mộ phần chung quanh với bức
tường ngoài của thánh đường. Sy đã mất dấu của ả tên Rose khi đến
đây, với cặp mắt sắc sảo của mình, cô ấy bắt đầu nhận thấy một dấu
chân khá mờ nhạt trước mộ phần thứ hai bên trái. Sy bước lại gần
đó, thánh đường mỗi lúc một tối dần ở phía đó.
NHÀ NGUYỆN CHIGI
Cô gái tóc đỏ ngước lên, đọc hàng chữ đó và cau mày. Trước đây cô
đã từng đọc một cuốn sách trinh thám có nhắc đến nhà nguyện này. Có
lẽ đây không phải là một nơi tốt đẹp cho lắm. Sy nhẹ nhàng kéo tấm
ni lông phủ trước cửa, nhìn vào bên trong. Không có ai. Cô bước
vào, cảm thấy mình vừa lạc sang thế giới nào đó. Với tông màu chủ
đạo là nâu hạt dẻ, nhà nguyện Chigi có vẻ đẹp thật độc đáo.
Trên cao, mái vòm của nhà nguyện được chiếu sáng bởi những ngôi sao
và bảy hành tinh hệ mặt trời đang phản chiếu ánh sáng. Dưới đó là
12 biểu tượng cung hoàng đạo - những biểu tượng phi Thiên chúa giáo
và trần tục bắt nguồn từ thiên văn học. Hòng đạo là một khái niệm
gắn bó với Đất, Khí, Lửa và Nước. Bốn cung phần tư tượng trưng cho
quyền lực, trí tuệ, nhuệ khí và cảm xúc. Đất tượng trưng cho quyền
lực, Sy lẩm bẩm, nhớ lại Natasy đã sung sướng và tự mãn thế nào khi
biết điều đó.
Trên tường, sâu vào trong là biểu tượng của bốn mùa trong năm -
xuân, hạ, thu, đông. Nhưng đáng ngạc nhiên nhất vẫn là hai cấu trúc
được xây dựng choán hết căn phòng. Hai bên nhà nguyện là hai kim tự
tháp bằng đá cẩm thạch cao 3 mét. Sy đứng nhìn trong ấn tượng, Rena
sẽ thích nơi này, đây là nơi có nhiều biểu tượn của Illuminati hơn
bất kỳ căn phòng nào khác.
"Chúng rất tuyệt đúng không?"_Một giọng nói vang lên và Sy quay
lại.
Rose đang đứng đó, kế bên là Himađang dựa vào một bức tường, mắt
nhắm nghiền.
"Tại sao cô bắt cóc cô bé? Cô muốn gì?"_Sy gằn giọng, đôi mắt đỏ
rực lên.
"Không cần giận vậy, Venus. Con nhóc này có thể xác định tôi ở đâu,
để nó cho các người khác nào tự hại mình?"
"Thả cô bé ra!!!"_Sy hét lên, một quả cầu lửa bay thẳng đến chỗ
Rose.
Cô ta mau lẹ nhảy sang một bên, bức tường gần đó hổng một lỗ lớn.
Syrena tiếp tục quăng những quả cầu lửa nóng rẫy vào Rose và cô ta
cứ đơn giản tránh né. Những bức tường hầu như đều bị cháy xém, Sy
nương tay lại, cô không muốn phải phá bỏ những tác phẩm nghệ thuật
trên đó, chi ít là ả Rose đang khiến Sy phải làm vậy. Những quả cầu
lửa nhỏ lại, Sy chạy đến gần Hima, lắc lắc cô bé.
"Này Himawari! Tỉnh lại đi!"_Sy nói.
Cô bé không cử động. Cùng lúc đó, Rose lao đến tung một cú đá vào
người Syrena. Sy văng ra xa, mái tóc đỏ được cột lên giờ đây xõa
xuống như một dòng suối. Cô gượng đứng dậy. Khỉ thật! Ả ta là quái
gì mà sao đá mạnh thế nhỉ? Sy chưa kịp nghĩ hết thì đã phải né ra
vì Rose đang lao tới. Syrena thụp xuống, dùng chân gạt Rose té qua
một bên. Cô ả đó cũng nhanh, xoay người một vòng và lại đứng thẳng
dậy. Sy đưa tay, ngọn nến phía sau lưng Rose bùng cháy, xém vào mái
tóc của cô ta.
"Này! Tóc tôi đỏ không có nghĩa là cô muốn quăng lửa vào thì quăng
nhé!"
Với một động tác mau lẹ, Rose đã đứng ngay sau Syrena, bẻ tay của
Sy ra phía sau. Đôi mắt của Sy đỏ lên, không thể chịu được trò mào
vờn chuột này nữa! Sy giật mạnh tay, nhảy lên và xoay người, đá vào
Rose. Cô ta ngã quỵ xuống, Sy giơ tay lên, một vòng dây bằng lửa
trồi lên từ mặt đất, túm chặt lấy Rose.
"THẢ TÔI RA!!!"_Rose hét.
"Đó là câu nói vô dụng nhất với một tên trộm bị bắt đấy."_Sy mỉm
cười tự mãn, tiếnđến lục soát trong túi tên trộm.Sy lấy ra từ túi
áo cô ả một cái hộp màu đỏ gụ làm bằng gỗ xoan Cẩn trọng mở ra, cô
thấy một viên đá ngũ giác màu xanh dương nhạt đang tỏa sáng lấp
lánh. Viên đá khá to và xét về độ cứng khi có thể chịu đựng được
những cú va chạm mạnh nãy giờ Sy nghĩ đó chính là viên đá của
Koriand'r.
"Chị!!"_Một tiếng vọng từ ngoài vang lên, Sy quay lại và thấy Rena
đang đứng đó.
"Tôi tin cái này là của em gái cậu."_Syrena nói và đưa viên đá cho
Kaito.
"C...cảm ơn...."_Kaito ấp úng, rõ ràng cậu ta không có thói qurn
cảm ơn người khác.
"Hima?"_Ryo chạy lại lay lay cô bé.
"Cô ấy chỉ bị choáng thôi."_Sy phủi phủi ống tay áo của mình.
Mọi người nhìn Sy với ánh mắt kinh ngạc. Rose vẫn còn chống cự ở
bên kia căn phòng, cố gắng thoát khỏi đoạn dây được làm từ lửa. Tuy
nhiên, có gì đó làm Syrena cảm thấy không ổn, ai đó đã ở trong căn
phòng này từ nãy giờ. Sự hiện diện vô hình đó đã được khẳng định rõ
khi Sy nghe tiếng những sợi dây của mình bị cắt đứt. Cô cùng mọi
người quay lại và thấy một bóng áo đen đang đứng ngay chỗ Rose, mái
tóc bạch kim trắng muốt của hắn ta bay bay đối nghịch với chiếc mặt
nạ che nửa mặt đen tuyền.
"LAWRENCE?!?"_Mọi người hét lên kinh ngạc.
"Người quen à?"_Syrena nhướng mày.
"Không hẳn, cô gái xinh đẹp ạ. Tôi là người của Tòa
thánh."_Lawrence nhếch mép, làm dáng chào của một quý tộc.
"Mặc kệ anh là ai! Anh đã phá vỡ sức mạnh của tôi!"_Syrena tạo thêm
hai quả cầu lửa ở lòng bàn tay khi thấy những sợi dây trói của mình
đã bị cắt đứt và Rose đang từ từ đứng dậy.
"Wowowo. Tôi đến để cứu người của tôi không được sao?"
"Người.....của anh?"_Edgar nhướng mày.
"Tôi cũng là người của OSSICOR, lũ ngốc."_Rose lè lưỡi.
Trông Kaito như muốn phát bệnh đến nơi. Làn da trắng xanh xao của
cậu ta đang tái mét đi theo kiểu trắng hơn cả bình thường.
"Yên tâm. Tôi sẽ không tấn công các người. Chỉ cần giữ cho Ý không
bị vampire tấn công, Tòa thánh sẽ để yên dòng họ Vincent qua một
bên."_Lawrence nói với giọng ngang phè.
"Gì chứ?! Không công bằng!!! Vậy sao các người cứ săn gia tộc chúng
tôi?!"_Edgar gầm lên.
"Bởi vì....chỉ có hai chúng tôi biết sự tồn tại của hoàng tộc
vampire Vincent trong thành Rome, nên chúng tôi có thể che giấu.
Còn gia đình cậu thì cả OSSICOR ai cũng biết cả."_Rose mỉa
mai.
Edgar như bị tạt nước lạnh vào mặt.
"Tạm thời hôm nay chúng tôi sẽ rút lui.....nhưng lần sau, các người
sẽ không may mắn vậy đâu."_Lawrence nói và búng tay, anh ta và Rose
cùng biến mất.
"O....kay....chuyện gì xảy ra thế?"_Hima dần dần mở mắt.
"Cậu có thể nghĩ một người như Rose lại làm việc cho Tòa thánh
không?"_Hima nhướng mày.
"Cô ta khá đấy chứ!"_Sy nói với vẻ chẳng mấy thân thiện.
"Trước đây hình như mình đã từng nghe qua biệt danh của cô ta. Bông
hoa hồng trên quyển kinh thánh."_Edgar cau mày.
Rena nhìn như muốn phun hết nước trong miệng ra. Con bé này.
"Gì chứ?! Cô ta nghĩ mình là nhân vật trong Tiếng chim hót trong
bụi mận gai hay sao?*"
"Hay thật! Bây giờ thì có một cặp thợ săn của OSSICOR biết đến nơi
bày."_Kaito có vẻ như muốn nổ tung.
"Tạm thời cứ tin lời hai người đó đã."_Yuuki nhẹ nhàng nói.
Tiếng gõ cửa từ ngoài vọng vào trong căn phòng chính của tòa nhà
phụ. Kaito hét lên bảo cửa không khóa. Một nhóm người mặc áo choàng
đen như ngày đầu Sy thấy bước vào, phía trước họ là em gái Kaito.
Koriand'r hôm nay mặc một bộ đầm nàu đen kiểu Gothloli ngắn đến đầu
gối. Mái tóc đen được thắt thành hai bím dài hai bên khiến cô bé
trông rất dễ thương. Khi Kaito đưa viên đá cho con bé, Kori vẫn
không nói gì, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng. Syrena rút ra kết luận Kori
là người khá ít nói nhưng nguy hiểm. Cô bé đưa đôi mắt nâu đất ấm
áp nhìn khắp căn phòng.
"Chủ nhân muốn gặp mọi người."_Kori nói với tông giọng trẻ em cao
của mình.
Kaito đứng bật dậy.Mọi người đều có chung một vẻ thắc
mắc trên khuôn mặt. Trong khi đó, Kaiot tiến lại em gái, thì thầm
một điều gì đó nhưng cô bé lắc đầu. Syrena không hiểu
tại sao cậu ta lại có vẻ kinh hoàng như vậy?
"Chủ nhân là ai?"_Hima cau mày.
"Ba mẹ của....tôi."_Kaito thì thào.
*Chú thích: Tác phẩm " Tiếng chim hót trong bụi mận gai" được mệnh
danh là Bông hoa hồng trên quyển kinh thánh
CHAP 22
RENATA
KING AND QUEEN
Rena cùng mọi người bước qua một dãy hành lang được trải thảm đỏ.
Xung quanh tường, những bức tranh cổ quý giá. Họ bước đi trong im
lặng, nhỏ cảm thấy lồng ngực như muốn vỡ tung ra. Gặp mặt ba mẹ của
Kaito? Oh my god! Đó là điều cuối cùng trong list những việc cần
làm của nhỏ. Đã bao lần Rena tưởng tượng việc gặp mặt một vampire
đầy quyền lực sẽ như thế nào? Chắc chắn sẽ không vui vẻ gì. Syrena
khá thảnh nhiên và tự tin. Chị ấy cứ bước đi bình thường, thậm chí
còn có vẻ vương giả. Mỗi khi đi ngang qua, những tên lính gác
vampires đều nhìn Syrena với ánh mắt ngưỡng mộ. Rena quả thật không
thể được như chị ấy. Yuuki thì vẫn trầm lặng không nói như thường,
trong khi Hima và Ryo lại rất háo hức ( như mọi khi ). Hai người họ
cứ cười khúc khích và điều đó có vẻ khiến Kaito phát bực.
"Stop acting like idiots!!!"_Kaito làu bàu.
"Đất nước tự do mà! Anh đâu thể cấm tụi em cười chứ!"_Hima hình như
không biết sợ lạ gì. Phải rồi. Sau khi bị bắt cóc mà còn cười được
thế thì chắc phải có lá gan sư tử.
Edgar đi bên cạnh nhỏ, chỉ đăm đăm nhìn về phía trước, yê lặng đáng
sợ. Rena không biết sao nhưng ánh mắt cậu ấy lộ rõ vẻ giận dữ. Chắc
do việc gia tộc của Kaito không hề hấn gì trong khi gia tộc cậu ấy
phải hứng chịu sự truy lùng của OSSICOR.
Những người lính cùng Kori bắt đầu dẫn họ đến trước một cánh cửa
lớn màu vàng đất. Đó là một kiểu cửa thời Phụ hưng với những họa
tiết rất cầu kỳ và đẹp đẽ. Hai người lính bước tới, đẩy nhẹ cửa ra
hai bên, phòng ngai dần dần lộ ra. Rena bước vào và há hốc mồm kinh
ngạc.
Đó là một căn phòng rộn với trần làm hoàn toàn bằng kính trong
suốt. Bầu trời hoàng hôn đỏ rực nhìn qua những tấm kính ấy chẳng
khác gì một bức tranh tuyệt đẹp. Những cột tròn cao làm bằng đá cẩm
thạch vươn lên kiêu hãnh. Các cửa sổ thời Phục Hưng cùng những tấm
rèm cầu kỳ màu đỏ như máu càng làm căn phòng trở nên sang trọng pha
chút đáng sợ. Nhỏ đứng nhìn nơi này với vẻ sùng kính không che
giấu, những bức họa tuyệt đẹp, những họa tiết cầu kỳ trên tường
thật sự làm Rena ấn tượng. Tuy nhiên, có một thứ khiến nhỏ phải
trầm trồ hơn nữa. Ngồi ở hai chiếc ngai đơn giản ở cuối phòng là
một người phụ nữ với mái tóc vàng óng xõa dài xuống gần đến đất. Bà
ấy có đôi mắt xanh biển xinh đẹp và làn da trắng muốt. Người phụ nữ
đó có vẻ đẹp giống của Swayne, dịu dàng, thuần khiết nhưng ẩn giấu
gì đó mạnh mẽ. Ngồi kế bên bà ấy là một người đàn ông với mái tóc
đen mềm mại, khuôn mặt cương nghị nhưng rất đẹp. Ông ấy có đôi mắt
đen thẳm, làn da trắng tương phản với chiếc áo choàng đen khoác
quanh người. Đến giờ nhỏ mới nhận ra Kaito rất giống ông ta.
"Cha, mẹ..."_Koriand'r nhẹ nhàng quỳ xuống, mọi người thấy tốt nhất
nên làm theo con bé.
"Các con đứng dậy đi."_Người phụ nữ nói, phẩy tay, một nụ cười
thoáng qua môi bà.
"Vậy.....cha mẹ muốn gặp các bạn con có chuyện gì?"_Kaito hỏi với
vẻ mặt lạnh băng.
"Đừng có làm cái mặt nghiêm trọng đó nữa Ryand'r. Chúng ta chỉ muốn
cảm ơn."_Cha Kaito lắc đầu buồn bã.
"Whatever! Nói nhanh lên, tụi con phải rời khỏi đây!"
Rena thực sự rất "ấn tượng" trước cách Kaito nói chuyện với ba mẹ
ruột của mình như vậy. Gia đình anh ta cứ cố gắng kêu gọi anh ta
trở về, còn Kaito thì cứ cố đẩy xe ra. Một gia đình rắc rối và phức
tạp.
"Con luôn như vậy."_Me Kaito thở dài, nhìn về phía chúng tôi. "Rất
cảm ơn các bạn đã giúp đỡ chúng tôi, và làm bạn với Ryan. Do vài
rắc rối nên chúng tôi không thể chăm sóc thằng bé, mong mọi người
sẽ giúp đỡ nó nhiều hơn."
"V...vâng tất nhiên ạ...."_Nhỏ ấp úng khi thấy ánh mắt mẹ Kaito chỉ
thẳng vào mình.
"Cháu là người hiến máu của Ryan?"
"Ơ....vâng ạ."
"Thật may mắn cho nó có được một người hiến máu xinh xắn và tốt như
vậy. Nếu Ryan có làm gì quá đáng mong cháu bỏ qua."_Giọng ba Kaito
vang lên nhẹ nhàng, làm sao mà anh ta có thể quay lưng lại với một
gia đình tốt thế chứ?
"Cháu sẽ cố hết sức."_Nhỏ thì thào.
"Xong rồi chứ, chúng ta đi thôi!"_Kaito bắt đầu lùa mọi người ra
ngoài.
"Anh thật bất lịch sự!"_Nhỏ thì thào.
"Kệ tôi!"_Kaito hằm hằm trong khi đẩy Rena ra cửa cùng mọi
người.
"Ryan! Nếu con muốn, chúng ta vãn sẽ chờ con trở về."_Giọng mẹ
Kaito cất lên, nghe não nề.
Anh ấy khựng lại một lúc, rồi đi thẳng mà không ngoái đầu nhìn
lại.
****
Đó là buổi tối cuối cùng ở Ý của rena, nhỏ ra ngoài ban công và tận
hưởng phong cảnh ở đây lần cuối. Gió thổi nhè nhẹ, nhỏ thầm mỉm
cười. Syrena vẫn đang tức điên vì Rose trong lúc đánh nhau đã làm
hỏng chiếc beats của chị ấy, nhưng Sy sẽ mua được cái mới ngay
thôi. Hima và Ryo vẫn còn khá vui vẻ và lạc quan. Yuuki vẫn im lặng
( chuyện thường ngày ở huyện ). Edgar thì ấm ức về chuyện OSSICOR.
Nhưng nhìn chung, môt tuần cuối của kỳ nghỉ này đã kết thúc tốt
đẹp.
"Nhóc có vẻ vui nhỉ?"_Giọng Kaito vang lên từ phía sau.
Rena quay lại. Việc bị hù từ sau lưng thế này dù sao cũng đã quá
quen với nhỏ rồi.
"Sao anh lai nói chuyện với ba mẹ mình như vậy?"_Rena khoanh tay
lại, nhướng mày.
Kaito im lặng, đến đứng bên cạnh nhỏ.
"Đôi khi....làm vậy sẽ khiến họ vui hơn.....cứ nấn ná mãi chỉ làm
mọi người nhớ nhung thêm."
"Vậy nên anh chọn cách tàn nhẫn?"
Kaito im lặng, đôi mắt đen của anh ấy càng có vẻ sâu thẳm
hơn.
"Arita đã thay đổi tôi rất nhiều....tôi không thể chọn giữa cô ấy
và gia đình được."
Rena im lặng, nhìn ra ngoài thung lũng.
"Đôi khi chúng ta gặp định mệnh của mình trên con đường ta luôn
chọn để tránh nó.....có thể anh là một trường hợp như vậy."_Nhỏ
cười nhạt.
"Triết lý thú vị đấy."_Kaito nhún vai.
"Arita...thật sự quan trọng với anh vậy sao?"
"Nhóc không hiểu hết được đâu."
Rena im lặng, lòng như đang đeo đá tảng.
"Thôi, cũng trễ rồi, nhóc ngủ đi! Mai chúng ta đi rồi."_Kaito cười,
xoa đầu nhỏ và nhảy xuống bóng đêm mù mịt bên dưới.
Đến nhanh....đi cũng nhanh.....
Những vì sao trên rời dường như sáng hơn thường lệ. Rena ngước mặt
lên, để gió hong khô những giọt nước mắt. Nhỏ có mọi thứ cơ mà, tại
sao phải buồn phiền. Arita là thiên thần của Kaito, người đến sau
như nhỏ thì có gì quan trọng chứ? Nội tâm của nhỏ đang gào thét dữ
dội, cuộc chiến giữa hai phần bản chất trong nhỏ trỗi dậy mạnh mẽ
hơn bao giờ hết. Sự ganh ghét và đố kỵ dâng lên cùng lúc với sự
nhún nhường và nỗi thất vọng. Cứ mỗi lần như vậy, nhỏ luôn tự nhủ
phải đè cái sự nhỏ nhen của mình xuống, nhưng liệu giới hạn đó kéo
dài được bao lâu? Ranh giới của thiện và ác gần như quá mỏng đến
nỗi không thể phân biệt được, và nhỏ luôn phải đấu tranh để không
vi phạm ranh giới đó. Syrena, chị ấy cũng vậy. Tuy nhiên, nội tâm
Sy phức tạp hơn nhiều và chị ấy đã học được cách chế ngự nó theo
năm tháng. Trong khi đó, nhỏ, chỉ là một con bé mới bắt đầu cuộc
sống tự lập, đối mặt với cuộc đời thì việc giữ giới hạn quả thật
quá khó khăn. Áp lực đè nặng khiến nhỏ không thở nổi. Từ lúc nào mà
Scarlett Renata phải trở nên khổ sở thế này chứ? Nhỏ nghĩ đến
Edgar, đến nụ cười ấm áp và ánh nhìn trìu mến cậu ấy luôn dành cho
nhỏ. Nhỏ biết, mình là một con bé ích kỷ, nhỏ luôn biết điều đó.
Thậm chí cả Syrena hay Natasy, những người có cái tôi rất lớn cũng
không bằng được với sự nhỏ nhen cứ lớn dần lên phía sau nụ cười của
nhỏ. Cố gắng chịu đựng.....và đổi lại chỉ là bóng tối dày đặc
thêm.
Rena đưa tay lên đầu mình, bật ra một nụ cười nhạt thếch. Cay
đắng.
CHAP 23
RENATA
ĐẦU XUÂN
Rena bước đi trên con đường quen thuộc dẫn đến trường. Kỳ nghỉ đông
kết thúc, học kỳ mùa xuân bắt đầu. Sau chuyến đi đến Ý, Sy đã quay
về Anh, mọi người trở lại với cuộc sống yên bình thường ngày. Nhỏ
ngước mặt lên trời, ngắm nhìn những nụ hoa anh đào chớm nở, lòng
thấy nhẹ tênh. Thật ra, khi nói "mọi người trở lại cuộc sống bình
thường" cũng không hẳn đúng. Kaito bắt đầu vắng bóng dần trong
những buổi đi học chung với nhỏ. Bây giờ, hai người hầu như không
gặp nhau. Khi ở trường, Rena đi với Edgar, Kaito cùng với Arita,
hai người đi qua nhau cũng chả chào hay thậm chí liếc nhau đến một
cái. Anh ấy cũng không đến nhận máu kể từ lần cuối ở Ý. Mọi chuyện
cứ kéo dài như vậy và thật lạ là nhỏ còn chẳng thèm bận tâm.
"Chào em."_Một giọng nói vang lên và nhỏ quay lại, không buồn hy
vọng.
"Yuuki-san."_Rena cười, thấy nhẹ nhõm hẳn. Yuuki là người duy nhất
làm nhỏ không bận tâm nhiều. Anh ấy nhẹ nhàng và biết cảm thông.
Nói chuyện với Yuuki thực sự là rất dễ chịu.
"Anh đi chung với em được chứ?"-Yuuki cười mái tóc bạch kim của anh
ấy khẽ lay động trong gió.
"Tất nhiên ạ."_Nhỏ đáp. Hai người đi bên nhau trong im lặng.
"Anh không muốn là người nhiều chuyện....nhưng gần đây có chuyện gì
giữa em và Kaito vậy?"
Rena im lặng. Chính nhỏ cũng không biết chuyện gì đã xảy ra. Lần
cuối hai người nói chuyện là cái đêm cuối cùng ở Ý, trên ban công
phòng nhỏ. Sau khi trở về Nhật Bản, mỗi người đi một hướng, không
ngoảnh lại. Nhỏ cũng quá mệt mỏi để tìm hiểu tại sao. Mình có làm
quái gì đâu cơ chứ? Với ý nghĩ đơn giản đó, nhỏ đã đẩy Kaito ra xa
khỏi cuộc sống của mình.
"Em cũng không biết, mọi chuyện thật quá rối rắm."
"Sao em không nói chuyện thẳng thắng với cậu ấy một lần. Dù sao em
cũng là người hiến máu."
Nhỏ bất thần nhìn vào Yuuki, đôi mắt chuyển sang màu xanh xám nhợt
nhạt.
"Mọi chuyện...đã thay đổi rồi. Em chỉ còn là một ký ức, anh ấy
không nhớ gì về em thì cứ kệ đi. Hợp đồng vẫn tiếp tục, nhưng sự
liên hệ của người khách và chủ quá mong manh. Ngoài ra, trừ việc em
là người hiến máu, còn có gì khiến Kaito nhớ về em nữa. Chờ đợi một
lời giài thích làm gì cho mệt?"
"Tâm tư của em cũng phức tạp thật đấy!"_Yuuki cười buồn.
"Em sẽ làm điều tốt nhất cho mọi người."
Yuuki đứng lại, đặt tay lên vai nhỏ.
"Em sẽ làm điều tốt nhất trong trái tim của em."
Rena mở to đôi mắt xanh nhìn Yuuki, không biết nói gì. Nhỏ gật đầu,
nhận ra mình đã đến cổng trường từ lúc nào. Edgar, vẫn như mọi khi
đứng chờ nhỏ, dựa lưng vào chiếc Lamborghini của mình. Cậu ấy giơ
tay vẫy vẫy, cười tươi rói. Rena không thể không đáp lại cái cười
đó.
"Là do mình hay baby của cậu hôm nay có vẻ mới hơn?"_Nhỏ đưa tay
vuốt dọc đầu chiếc siêu xe này.
"Mới rửa hôm qua đấy!"_Edgar nói đầy tự hào.
Nhỏ định nghĩ ra một câu đùa nào đó thật thông minh để chọc cậu ấy
thì Kaito và Arita xuất hiện. Hai người họ đi học cùng nhau và
Kaito đang nắm bàn tay nhỏ bé của Arita, cười vui vẻ. Họ đi ngang
qua nhỏ và Edgar như hai người là hai thứ rác rưởi vô hình
vậy.
"Này, chuyện gì với anh chàng True-Ancestor đó thế?"_Edgar nhướng
mày. "Gần đây cậu ta cứ coi như chúng ta không tồn tại vậy."
"Mặc xác anh ta."_Nhỏ nói với giọng thản nhiên không ngờ, đẩy Edgar
vào trường.
***
"Hi Rena!"_Himawari tươi cười khi thấy nhỏ vào lớp.
"Chào Hima! Có gì mới không?"
Cô bạn có vẻ lúng túng khi nghe tôi hỏi. Hima vuốt vuốt mái tóc nâu
đỏ dài được thắt một nên của mình. Đôi mắt ánh lên vẻ khó xử.
"Mình sắp đi...."
"Hả? Đi đâu?"_Rena nhảy dựng lên, chuyện này thật kỳ lạ.
"Về Witchzarath. Ba mình...muốn gặp mình."_Hima nói với giọng tràn
đầy hy vọng. Cậu ấy đã không gặp ba từ rất lâu rồi.
"Khi nào cậu đi?"
"Lát nữa, vào giờ nghỉ trưa."
Nhỏ há hốc mồm, kinh ngạc nhìn cô bạn thân của mình.
"Ryo có biết không?"
"Mình đang định nói về chuyện đó. Thật ra, cậu ấy sẽ đi cùng, không
hiểu cậu và Edgar có muốn theo không? Mình biết đòi hỏi vậy là hơi
quá do chúng ta chỉ vừa ở Ý về không lâu, nhưng mình thật sự muốn
giới thiệu thế giới của mình với các cậu!"_Hima chắp hai tay lên
trán, làm cử chỉ cầu xin với vẻ mặt dễ thương nhất có thể.
"Eh.....có Kaito và Arita không?"_Nhỏ nhướng mày.
Himawari có vẻ nghĩ ngợi.
"Không. Mình biết nếu hai người đó đi cậu sẽ ở lỳ trong nhà và có
rứt thế nào cũng chả thèm nhúc nhích một bước."
Rena cười, cảm thấy nhẹ nhõm. Ít ra Hima cũng hiểu mình, nhỏ không
muốn lại phải cùng Kaito đi trong một chuyến đi đầy điều kỳ dị nữa.
Lần đi Ý về, họ không thèm nhìn mặt nhau vậy thì lần này đi ra một
chiều không gian khác, ai biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa. Có lẽ Kaito
sẽ hủy bỏ hợp đồng chăng? Nhỏ không muốn nghĩ đến.
"Vậy nhé! Thời gian ở thế giới mình khác lắm. Tụi mình tính năm
theo cách các cậu tính giờ, vậy nên sẽ không lâu đâu!"_Hima có vẻ
háo hức. Không biết cậu ấy đã xa nhà bao lâu rồi nhỉ?
Giờ nghỉ trưa, Rena nói việc đó với Edgar. Cậu ấy có vẻ khá háo hức
khi sắp đến đất nước của phù thủy. Dù sao, gia đình Edgar cũng có
chút ảnh hưởng ở đó. Họ ra sau trường để gặp Hima đang đứng đợi
ngay đó. Rena cười và Hima đưa tay lên, một vòng tròn đỏ hiện ra
xung quanh họ, tỏa sáng.
"WITCHZARATH AUDIVI IMPERIO."_Hima ngâm nga, luồng sáng đỏ dâng
lên, nuốt lấy mọi người.
****
Chắc các bạn đang tự hỏi di chuyển tới chiều không gian khác trong
một bong bóng đỏ sẽ như thế nào. Rena không chắc nữa. Một giây
trước, nhỏ đang đứng ở trường, thầm cảm thấy may mắn vì tránh được
Kaito trong vài tiếng, một giây sau...BOOM...và nhỏ thấy mình đứng
ở một nơi khác, xa lạ. Mọi người đều có vẻ choáng váng khi bị di
chuyển đột ngột như thế, còn nhỏ thì phải cố gắng lắm mới lấy lại
được thăng bằng. Sau khi đã dẹp được những điểm vàng trong tầm nhìn
của mình, Rena chăm chú nhìn vào nơi mình vừa đến - quê hương của
Himawari.
Đó là một hành tinh được bao bọc bởi một màu đỏ như máu. Bầu trời
khá tối với những đám mây đen trên nền đỏ. Xa xa, những ngôi nhà
đều có màu đen, tuy nhiên, cho dù bề ngoài có vẻ vậy nhưng nơi này
cũng gợi nên cảm giác ấm áp và thân thiện. Đen và đỏ. Syrena sẽ
thích chỗ này cho mà xem.
"Chào mừng đến với WITCHZARATH. Có vẻ khá đáng sợ nhưng các cậu
không cần lo, mọi người đều rất thân thiện."_Hima tươi cười, ánh
mắt cậu ấy lộ rõ vẻ xúc động.
Tuy nhiên, Rena không chắc về khả năng đó lắm. Xét về những thứ
diễn ra sau lưng Himawari thì nhỏ nghĩ rằng những người dân ở nơi
đây đã quên hết nghĩa của từ "thân thiện".
"Các người bị bắt vì xâm nhập Witchzarath bất hợp pháp."_Một toán
lính áo đỏ bất thần xuất hiện sau lưng Hima. Họ đều cao to và khoác
những chiếc áo choàng màu đỏ, tay mỗi người cầm một cây gậy dài, có
một viên đá đen ở đầu như cây gậy phù thủy.
Mọi người mở to mắt ngạc nhiên trong khi nhỏ chỉ thở dài. Hima có
vẻ là người hoang mang hơn ai hết. Cậu ấy đã khá yếu sau một lần di
chuyển nhiều người như vậy đến một không gian khác. Hơn nữa, Rena
chắc là trong ký ức của Hima về nơi này, không có đoạn mà người xa
xứ về quê hương cũng bị tống vào tù. Nhỏ thậm chí còn không buồn
ngạc nhiên, cuộc đời nhỏ vốn đã là một đống rắc rối lộn xộn rồi mà.
Có khi nào những chuyện rùm beng thế này buông tha Rena không nhỉ?
Chắc chắn là không rồi.
CHAP 24
KAITO
THIẾU VẮNG
Kaito đi vòng quanh sân trường, tay trong tay với Arita, lòng thầm
nghĩ vẩn vơ về buổi học đá banh chiều nay. Trên 90% là cậu sẽ vô
tình sút quá mạnh và khiến vài thằng cầu thủ đối phương phải nhập
viện vì gãy xương hay bất kỳ thứ gì tương tự như thế. Arita cứ vô
tư cười nói ngay bên cạnh cậu, cảm giác thật yên bình, cho dù đôi
khi tính nhiều chuyện và con nít của cô ấy cũng khiến Kaito phát
cáu.
"Cậu có cảm thấy thiếu thiếu gì đó không?"_Arita chợt ngưng lại,
nhíu mày.
"Thiếu gì cơ?"
"Không nghe Renata và Edgar cãi nhau, cũng không thấy Himawari và
Ryo đâu cả."
Đến lúc này Kaito mới nhận ra 9iều không ổn đó. Cả giờ nghỉ trưa
hôm nay cậu không hề thấy bóng dáng của bốn đưa đó đâu. Kaito nhíu
mày, chắc lại rủ nhau bùng học rồi. Nhưng đến Rena và Edgar cũng
biến mất thì đúng là kỳ lạ. Cậu thở dài, nghĩ đến cặp đôi đó bỗng
khiến Kaito khó chịu. Từ khi đi Ý về, cậu đã quyết định tốt nhất
nên thử xem mình có quan trọng gì với Rena không, hay chỉ là một
người nắm giữ hơp đồng. Cậu không nói chuyện, xa lánh con bé nhưng
có vẻ nó không hề quan tâm. Thậm chí, Rena còn không nói một lời,
lạnh lùng và ương bướng. Có lẽ với con bé, nói hay không nói chuyện
với Kaito không phải là chuyện mà nó cần để ý.
"Có lẽ tụi nó định cúp cua buổi chiều đây."_Kaito thở dài ngao
ngán.
"Đành vậy, mới vô năm mà Hima đã rủ bạn bè phá luật rồi."_Arita
tươi cười.
"Con bé đó không thể cư xử cho đúng với vẻ bề ngoài của mình
mà."_Cậu cười phớt qua, rồi đưa Arita về lớp.
****
Ngồi trong lớp, nhưng linh hồn Kaito đang còn lởn vởn ở đâu đó. Rốt
cuộc bốn đưa đó đã đi đâu chứ? Cậu nằm ụp xuống bàn, giả vờ ngủ.
Hầu hết các giáo viên đều quen thuộc với cảnh Hanagawa Kaito ngủ
gật trong lớp, nhưng họ không nói gì vì điểm kiểm tra của cậu lúc
nào cũng cao nhất lớp. Mấy trăm năm trời học đi học lại những thứ
cũ rích không giỏi sao được. Kaito lại nghĩ về Rena, về ngày đầu
tiên khi họ vừa về Nhật Bản, con bé lỡ miệng gọi cậu là Edgar khi
xuống máy bay, điều đó khiến Kaito muốn thử kiểm tra trong lòng con
bé đó cậu là gì?
"Cậu Hanagawa, tôi hy vọng cậu có thể tham gia lớp một chút
chứ?"_Giọng giáo viên Địa vang lên, Kaito ngao ngán ngẩng
dậy.
"Trông bộ dạng của cậu, tôi nghĩ cậu cần một câu hỏi để lại sức
đấy. Nói cho cả lớp về Đấu trường La Mã xem nào."
Kaito nhướng mày, bà cô này muốn làm khó mình đây mà. Tuy nhiên,
với một người sinh ra và sống ở Ý gần 50 năm như cậu, đó không phải
chuyện khó.
"Đấu trường La Mã được biết đến đầu tiên dưới cái tên Amphitheatrum
Flavium theo tiếng Latinh hoặc Anfiteatro Flavio tiếng Ý, sau này
gọi là Colosseum hay Colosseo, là một đấu trường lớn ở thành phố
Rome. Công suất chứa lúc mới xây xong là 50.000 khán giả. Đấu
trường được sử dụng cho các võ sĩ giác đấu thi đấu và trình diễn
công chúng. Đấu trường được xây dựng khoảng năm 70 và 72 sau Công
nguyên dưới thời hoàng đế Vespasian. Đây là công trình lớn nhất
được xây ở Đế chế La Mã được hoàn thành năm 80 sau Công Nguyên dưới
thời Titus, với nhiều chỉnh sửa dưới thời hoàng đế Domitian
Kích thước của Colosseo: cao 48, dài 189 m, rộng 156 m.
Không giống như các đấu trường trước đó, công trình này là một cấu
trúc đứng tự do, được xây
trên một mặt đất bằng phẳng chứ không phải dựa vào đồi hay chỗ lõm
tự
nhiên. Tường bên ngoài thoạt đầu có chu vi 545 m và cần phải
dùng
100.000 m3 đá travertine được giữ với nhau bằng 300 tấn vòng kẹp
sắt. Nó có thể chứa tới 50.000 người và được thiết
kế tốt đến nỗi mỗi người có thể ra khỏi tòa nhà này trong vòng
mấy
phút. Bí mật nằm trong việc sử dụng tài tình các mái vòm cuốn, các
hành lang
và các bậc lên xuống dẫn tới chỗ ngồi. Các mái vòm bên trên tầng
trệt
tao ra 80 lối vào chỗ đông người, mỗi lối vào có đánh số giúp khách
tìm
thấy chỗ ngồi của họ. Một tấm vải bạt khổng lồ che nắng che mưa
thường được căng ra bên trên để che nắng và trong các buổi trình
diễn đêm, một đèn chùm bắng sắt khổng lồ treo lơ lửng bên trên đấu
trường. Tuy nhiên, qua nhiều thế kỷ, nó đã bị hư hỏng do thiên
nhiên tác động (động đất). Chu vi phía bắc của Đấu trường vẫn còn
nguyên với dấu vết trùng tu của thế kỷ 19. Phần còn lại của Coloseo
ngày ngày nay là bức tường gốc như lúc đang xây."_Kaito xổ một
tràng.
Mọi người trong lớp nhìn cậu với ánh mắt ngưỡng mộ trong khi bà
giáo viên chỉ biết há hốc mồm nhìn Kaito thản nhiên gục mặt xuống
bàn mà ngủ tiếp. Cậu liếc qua chỗ Arita, thấy cô bạn gái mình liếc
qua với vẻ ghen tị và trách móc. Kaito cười thầm, Arita luôn biết
hết các mánh của cậu.
"Xin lỗi....nhưng người con gái mà anh muốn tôi trở thành...chỉ là
một ký ức mà thôi..."
"Đôi khi...ta gặp định mệnh của mình trên con đường ta luôn chọn để
tránh nó..."
Những lời nói của Renata chợt vang vọng về trong Kaito, đánh trúng
vào một góc nào đó lẩn khuất của tâm hồn cậu. Đôi mắt xanh xám nhợt
nhạt của con bé trong buổi tối cuối cùng của họ ở Ý ám ảnh cậu.
Rena đã từng nói màu mắt của con bé phản ánh lại tâm tạng. Vậy rốt
cuộc lúc đó Rena đang buồn sao? Kaito nhíu mày, không biết nên làm
thế nào.
****
"Kaito, dậy....hết giờ học rồi!"_Giọng Arita vang lên, cô ấy đang
lắc lắc vai của Kaito.
"Hả....à....ừ..."_Kaito mơ màng, cậu đã suy nghĩ lâu vậy rồi
sao?
"Có chuyện này nữa, Hima và mọi người vẫn chưa thấy đâu."_Arita nói
với vẻ lo lắng, đôi mắt đen hiện rõ sự sợ hãi.
"Kỳ lạ, trước giờ Hima luôn về trường trước tiết cuối cơ mà?"
"Thì đó. Nhưng mình vừa gặp lớp trưởng lớp Hima, Ryo và Rena, cô bé
hỏi mình và cậu có thấy hai người đó đâu không."
"Thôi kệ đi! Chắc chúng mải chơi quên học ấy mà. Mình về đi."_Kaito
mỉm cười, trấn an cô bạn.
Arita xuôi theo mặc dù ánh mắt cậu ấy vẫn lộ rõ vẻ lo lắng.
Về phần Kaito, cậu biết rõ Hima không phải loại người mải chơi quên
học. Con bé có ranh giới rất rõ ràng giữa quậy phá và chăm chỉ. Tuy
nhiên, chuyện hôm nay quả là kỳ lạ. Kaio lại nghĩ về Rena và Edgar.
Rốt cuộc bọn họ đi đâu cơ chứ? Cảm giác của cậu lúc này thật kỳ lạ.
Cứ như trong tâm hồn cậu đã xuất hiện một khoảng trống lớn từ khi
đi Ý về. Và theo thời gian, Rena lại kéo cho cái khoảng cách đó
rộng ra thêm, tạo nên một lỗ hổng trong cuộc sống của cậu. Bây giờ,
con bé lại biến mất, tuy chỉ mới nửa ngày nhưng Kaito có cảm giác
như cả thế kỷ rồi. Không phải cậu sợ bị mất người hiến máu như
những vampires khác vẫn vậy, đó là cái gì đó lớn lao hơn. Tuy Kaito
biết lý do, nhưng cậu không dám thừa nhận nó, cậu không dám thừa
nhận rằng cảm xúc của cậu với Rena là....
"Kaito! Có gì đó ở sau trường."_Giọng nói của Arita vang lên.
Kaito thoát khỏi dòng suy nghĩ, nhìn theo hướng tay của Arita đang
chỉ đến. Một luồng sáng đỏ hiện ra, đánh ầm xuống phía sau
trường.
"Chúng ta đến xem thử xem!"_Kaito nói, nắm tay Arita chạy về hướng
đó.
Họ vòng qua các học sinh đang xì xầm và lao về sân sau của trường.
Vừa đến nơi, Kaito và Arita sững lại. Hima, Ryo, Rena và Edgar đang
đứng đó. Tuy nhiên, Edgar có vẻ gì đó khang khác, cậu ta đang dựa
vào Rena một cách yếu ớt. Mái tóc đen của Edgar có vẻ dài hơn và
đôi mắt cậu ấy trông yếu ớt và bất lực, nhưng Kaito thấy được niềm
vui ở trong đó. Thêm nữa, Rena không hề nhìn mặt cậu, con bé đang
quay mặt đi chỗ khác. Kaito thấy như ai vừa dội nước lạnh vào mặt
mình.
"Có chuyện gì vậy...mọi người...?"_Arita lo lắng hỏi.
Bốn người họ đều có vẻ mệt mỏi, nhưng Hima vẫn cố nở một nụ cười
phớt qua.
"Đó là một câu chuyện dài.''
"Để tôi dìu cậu ấy."_Kaito nói trong khi tiến đến đỡ lấy Edgar từ
Rena. Bây giờ cậu có thể thấy mặt con bé đang đỏ lên.
"Cảm ơn....Ryand'r."_Rena thì thầm.
Kaito sững người, cảm giác như ai vừa kéo cả thế giới khỏi chân
cậu. Kaito nhìn Rena với con mắt kỳ lạ. Con bé biết rằng, những
người không nằm trong gia tộc Vincent chỉ gọi Kaito là Ryand'r khi
họ là người xa lạ. Vậy tại sao....?
CHAP 25
RENATA
DEMON WITHIN ( Part 1 )
[Hồi tưởng lúc Rena còn ở Witchzarath]
"M...mình không hiểu....chuyện gì đã xảy ra?"_Hima đưa tay lên ôm
đầu, cô bạn run rẩy một cách yếu ớt và tội nghiệp.
Họ đang bị giam trong một tầng hầm ẩm ướt. Lính canh đi lại đều đặn
bên ngoài. Nhỏ có thể nghe tiếng các tù nhân khác xì xầm bàn tán về
họ.
"Đừng lo Hima, chúng ta sẽ tìm cách thoát khỏi đây....nhanh
thôi."_Nhỏ cố gắng an ủi.
"Chuyện này chưa bao giờ xảy ra! Hơn nữa mình là con gái đại thần
trong cung điện...làm sao...."_Từ đôi mắt nâu chocolate của cô bạn,
nhỏ thấy sự ngạc nhiên và nỗi sợ chất chứa trong đó.
Có tiếng chìa khóa leng keng và cửa buồng mở ra. Toán lính áo đỏ
ban nãy quỳ xuống. Mọi người ngạc nhiên.
"Thứ lỗi cho chúng tôi, tiểu thư Wagesa. Chủ nhân bảo chúng tôi đến
mời người trở về."
Hima có vẻ như đang tức điên lên. Cô ấy siết chặt tay lại.
"Chuyện khùng điên nào đang xảy ra ở Witchzarath hả?!
Nói!!!"_Himawari hét lên với giọng đầy quyền lực. Rena chưa bao giờ
thấy bạn mình giận dữ như vậy. Đám lính canh có vẻ bối rối.
"Chuyện này chúng thần không thể nói được. Chủ nhân sẽ giải
thích...."
"Hy vọng ta sẽ nghe một lời giải thích hợp lý."_Hima nhìn họ với
ánh mắt tóe lửa. Cậu ấy vùng vằng đi trước, Ryo và Edgar nhìn theo
với vẻ kinh sợ.
"Bản chất thật sự của Hima."_Ryo lẩm bẩm.
Mọi người bắt đầu đi theo Hima, ra khỏi nhà giam và bước vào một
con đường lát bằng một loại đá nào đó màu đỏ trong suốt. Con đường
dẫn thẳng đến một tòa lâu đài đen. Đó là một tòa lâu đài rất đẹp
với kiểu kiến trúc cổ kính. Những tòa tháp cao cùng những cầu thang
xoắn ốc khiến nơi đó trông như một con quái vật khổng lồ ẩn mình
trong bóng tối. Đến trước cánh cổng màu đen hình vòng cung to lớn,
Hima đưa tay lên, lập lại câu thần chú của cậu ấy và một con đường
bằng đá đen hiện ra, dẫn vào lâu đài.
Vừa bước chân vào cửa chính, Hima đã lao ngay lên lầu, mọi người
phải chạy đuổi theo cậu ấy. Họ đi qua những hành lang ngoằn nghèo
rồi dừng chân trước một cánh cửa lớn cũng màu đen. Cánh cửa trông
khá kiên cố và chắc chắn, nhỏ không biết nó được làm từ chất liệu
gì, nhưng những hình khảm trên đó khiến nhỏ cảm thấy như đang đứng
trước cửa tử vậy. Hima không nói lời nào, dùng chân đạp thẳng vào
đó. Nhỏ cùng hai thằng con trai há hốc mồm khi thấy cánh cửa sập
hẳn xuống cái rầm.
"Eh...hima...vậy có hơi quá không?"_Ryo run rẩy.
Cô bạn lao vào căn phòng. Đó là một căn phòng đọc sách lớn, với
những kệ sách cao ngất ngưởng. Trần phòng rất cao khiến cho nhỏ có
cảm tưởng như đang đứng trong một hang động rộng lớn. Ngồi ở bàn
đọc sách là một người đàn ông với mái tóc nâu đỏ mềm mại. Trông ông
ta khá lớn tuổi nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp cương nghị và chính trực.
Làn da ông ấy rám nắng khỏe mạnh, đôi mắt nâu hiền từ. Nhìn chung
Hima khá giống ông ấy.
"Cha! Chuyện gì đã xảy ra vậy?"_Hima đập tay lên bàn trước mặt cha
cậu ấy.
"Con gái, chúng ta đã nói chuyện này rồi. Con đã hứa sẽ không đạp
cửa vào nữa."_Cha Hima bình thản đưa tay lên, cánh cửa nâng trở lại
đúng vị trí cũ.
"Lần đó con không bị ném vào tù khi vừa đặt chân về nhà!"
Cha Hima đặt cuốn sách ông đang đọc xuống, thở dài.
"Con ngồi xuống đi, chúng ta cần nói chuyện. Và cả những người bạn
con mang đến nữa."_Ông nhìn chúng tôi, nhỏ có thể thấy một cái gì
đó....một tia hy vọng chợt lóe lên trong mắt người đàn ông đó.
Chúng tôi vụng về ngồi xuống ở chỗ chiếc ghế trường kỷ dài.
"Lần thứ 3, chuyện gì đã xảy ra ạ?"_Hima nói với vẻ thiếu kiên
nhẫn.
"Witchzarath....không còn yên bình như xưa nữa. Những phù thủy hắc
ám....chúng đang nổi dậy."
Rena thấy khó hiểu, ở một nơi xung quanh chỉ có màu đen và đỏ, còn
gì có thể Hắc ám hơn nữa.
"Vô lý! Alcatraz là nhà tù kiên cố nhất! làm sao chúng có
thể?"_Hima nhướng mày, khoanh tay trước ngực.
"Alcatraz? Giống đảo Alcatraz, nhà tù chính trị ở Mỹ á?"_Edgar
hỏi.
Hima và cha cậu ấy lờ phắt Edgar.
"Alcatraz sẽ hấp thụ sức mạnh phù thủy của tù nhân, nhưng không thể
hấp thụ khả năng bẩm sinh của bọn chúng. Dạo gần đây, có một ả phù
thủy đã thoát ra, giải phóng thêm một vài tên nữa. Khả năng của ả
là hấp thụ mọi vật chất ả chạm tay vào, dễ để biết tại sao ả có thể
thoát khỏi Alcatraz."_ Cha Hima nói với vẻ mệt mỏi. "Bây giờ, tình
trạng an ninh được đặt lên hàng đầu, đó là lý do tại sao cha gọi
con về."
"Wait a minute! Cha gọi con về ĐỂ ĐI ĐÁNH TRẬN SAO?!?!"_Hima gào
lên.
"Sức mạnh của con có thể giúp ích cho trận chiến này."_Ba Hima nhẹ
nhàng nói.
"...."
"...."