Click like để ủng hộ wap nhé <('-')>
Mười
phút tiếp theo, nhỏ, Edgar và Ryo phải chứng kiến màn tranh cãi "vô
tiền khoáng hậu" của hai cha con nhà Hima. Bóng hai người họ hắt
lên tường trông như những bóng ma, cộng thêm việc to tiếng với nhau
nữa. Nhỏ có cảm tưởng như mình đang xem film kinh dị trực tuyết ấy.
Ryo xám mặt ra còn Edgar như muốn rúc vào xó nào đó mà run thôi.
Bản thân Rena cũng toát hết cả mồ hôi hột.
"STOP!!!!!!!!!"_Edgar hét lên sau một hồi "ngậm đắng nuốt cay" mà
nghe chửi.
Hai cha con Hima dừng lại, nhìn chằm chằm vào cậu ấy.
"Được rồi! Không sao đâu Hima, nếu nơi ở cậu đang có chiến tranh,
có lẽ cậu cũng nên góp sức chứ?"_Nhỏ rụt rè nói.
"Với lại, chúng tớ cũng không phiền đâu."_Ryo phẩy phẩy tay.
"Các cậu có biết khi ba mình nói đi đánh trận có nghĩa là gì
không?"_Hima trừng mắt.
"Eh.....không.....''_Ba người đồng thanh.
"Nghĩa là CẢ 3 CẬU CŨNG PHẢI ĐÁNH ĐẤY!!!!"_Cậu ấy hét lên, nhỏ cảm
giác như tóc mình muốn bay hết ra.
"Eh....heh....có gì không được sao?"_Ryo ngây ngô hỏi.
"Cậu không biết nghĩa từ NGUY HIỂM đúng không?"_Hima nắm cố áo cậu
ta.
"Chúng ta từng đối mặt nguy hiểm nhiều lần rồi mà. Và chúng ta vẫn
sống nhăn đây này."_Edgar nhún vai. Phải rồi, với một người suốt
ngày bị Tòa thánh truy đuổi như cậu ta thì chả ngán thứ gì trên đời
nữa.
"Thấy chưa? Các bạn của con coi bộ còn dũng cảm hơn."_Cha Hima lắc
đầu. Trông cậu ấy như muốn nổ tung.
"Tụi mình sẽ không sao đâu!"_Nhỏ cười, mặc dù không biết từ "không
sao" có nằm trong từ điển của mình hay không.
Hima nhìn nhỏ với đôi mắt lo lắng, nhưng sau cùng, cậu ấy chỉ gật
đầu ngán ngẩm.
******
"Từ khi sang Nhật, bỗng nhiên lịch đánh nhau của mình dày lên thì
phải?"_Edgar đưa ngón tay ra mà tính nhẩm. Cậu ta đang nằm trong
phòng của nhỏ, ngồi vò đầu bứt tai vì cái số mệnh của mình.
"Biết sao được, phải giúp Hima chứ!"_Nhỏ nhún vai.
Witchzarath thực sự là một nơi mà ngày đêm không xác định, Rena
nhìn bầu trời đỏ đòng đọc như máu mà lòng càng nặng thêm. Không
biết Kaito đang làm gì nhỉ? Có để ý là nhỏ và mọi người đã biến mất
không? Chắc anh ta không đủ thời gian mà nghĩ đến chuyện đó. Nhỏ
thở dài, chính nhỏ là người nới rộng khoảng cách ra, giờ đổ lỗi cho
ai được.
"Rena, mình hỏi chuyện này nhé?"_Edgar chợt ngừng rên rỉ và nhổm
dậy.
"Sao?"_Nhỏ trả lời, tay lơ đãng cầm ly nước lên.
"Cậu....thích Kaito à?"
"PHỤT!!!"_NHỏ sặc nước.
"Thái độ gì vậy?"_Edgar nhướng mày, đôi mắt đen của cậu ấy ánh lên
vẻ khó hiểu.
"Không....chỉ là sao cậu lại hỏi câu hỏi vớ vẩn ấy? Tất nhiên là
KHÔNG!!"
"Thật không? Chúng ta lớn lên cùng nhau Rena ạ. Mình không hiểu cậu
thì ai hiểu đây? Đừng giấu mình."_Edgar cau mày, lắc lắc đầu.
"Mình..."_Nhỏ im lặng, cúi đầu. Trái tim Rena như vừa bị chẻ làm
hai.
"Cậu thích Kaito."_Câu nói này của Edgar giống lời khẳng định hơn
là một câu hỏi.
Nhỏ thở dài, gật đầu bất lực.
"Nhưng mình....."
"Cậu không cần nói. Nếu cậu nói nữa....mình sẽ giận đấy...."_Edgar
cười, xoa đầu nhỏ và đi ra khỏi phòng.
Ngồi một mình trong bóng đêm, Rena bật khóc. Tại sao cậu ấy chỉ
chấp nhận một cách bình thản thế chứ? Tại sao cậu ấy không nổi
giận? Nhỏ thấy mình càng ngày càng dấn thân vào sâu trong vũng bùn
đen nhớp nháp, không thể thoát ra được nữa. Rốt cuộc, tình cảm nhỏ
là thế nào đây? Tại sao con tim người ta lại cứ mãi lạc lối thế
chứ? Tại sao.....?
_________________
CHAP 26
RENATA
DEMON WITHIN ( PART 2 )
"Eh...Rena....trông
cậu như vừa dưới nhà mồ chui lên ấy."_Hima nhướng mày khi thấy
nhỏ
"lết" đến phòng ăn trong tòa lâu đài của nhà Wagesa.
Nhỏ chỉ cười yếu ớt và ngồi xuống ghế của mình. Cả đêm qua Rena cứ
lăn qua lăn
lại trên giường, cố làm mọi cách để cái trí não trì độn của mình
hoạt động minh
mẫn trở lại nhưng có vẻ cách đó không được hiểu quả cho lắm. Nhỏ
nhìn quanh,
tìm kiếm bóng dáng Edgar nhưng không thấy cậu ấy đâu cả, nỗi sợ hãi
dâng lên
trong người nhỏ.[/font">
"Chào buổi sáng!"_Tiếng Edgar vang lên ở cửa phòng.
Rena
quay lại, Edgar đang đứng trước cửa, nở một nụ cười tươi rói với
mọi người. Mái
tóc đen bồng bềnh của cậu ấy được chải cẩn thận, khuôn mặt tươi
tỉnh, đôi mắt
xám ánh lên vẻ tinh nghịch thường này. Hôm nay cậu ấy mặc một bộ áo
thun đen
quần jeans như bình thường, nhưng nhỏ thấy có gì đó khang
khác.
"Eh....chào...Edgar.
Có chuyện gì vui à?"_Ryo nói với vẻ cảnh giác.
"Không.
Chỉ là hứng thú vì sắp được đánh nhau thôi."_Edgar nháy mắt, quay
lại cười
với nhỏ.
Tim
Rena gần như giật thót lên. Edgar bị làm sao thế? Đó là tính cách
bình thường
của cậy ấy, nhưng có gì đó không đúng chút nào.
"Được
rồi!"_Hima đập bàn. "Chúng ta cứ đánh nhanh rút gọn, vậy
nhé!"
Mọi
người nhìn cậu ấy như thể Hima là người ngoài hành tinh vậy ( mà
cũng đúng thế
thật ).
"Eh.....mình
nghĩ phải có chiến lược, rồi dàn quân rồi...."_Ryo giơ từng ngón
tay ra mà
đếm.
"Ở
Witchzarath, tụi mình không đánh nhau như vậy!"_Hima đảo mắt.
"Một
trận. Bên nào thua sẽ bị xem là thua toàn bộ cuộc chiến. Một trận
sinh
tử!"
Nhỏ
tái mặt. Phong cách chiến tranh của phù thủy cũng lạ thật. Ryo có
vẻ bị sốc
trong khi Edgar chỉ thản nhiên. Rena thực sự lo ngại về hành vi của
Edgar. Cậu
ấy đang cố tỏ ra vui vẻ và không biết chuyện đó sẽ ảnh hưởng đến
bản chất ẩn
sâu trong người Edgar như thế nào.
"Thế
thì còn chờ gì nữa? Đi thôi!"_Edgar đập bàn, khuôn mặt "bừng
sức
sống".
"Eh...Edgar
có lẽ cậu nên...."_Nhỏ chưa kịp nói hết câu thì đã bị Hima chặn
họng.
"Được
lắm Edgar. Rất có khí phách! Tí nữa cậu sẽ được tiên phong
đấy!"_Hima hào
hứng. Đôi mắt nâu của cậu ấy gần như chuyển thành màu đỏ như mắt
của Syrena.
Nhỏ chưa bao giờ thấy Hima năng nổ quá như vậy.
"Khoan!
Ý cậu là gì khi nói "tí nữa"?"_Ryo cau mày.
"Gì
chứ? Thì lát nữa là trận chiến diễn ra rồi mà!"_Hima tỉnh bơ.
Nhỏ
chỉ muốn đập đầu xuống bàn.
*****
"Wahhhh!
Rena dễ thương quá!"_Hima hét lên khi thấy nhỏ.
Rena
cười trừ, cảm thấy ngượng nghịu sao ấy! Nhỏ đã bị Hima bắt thay ra
bộ đồ chiến
đấu này. Nó gồm một chiếc áo không tay cổ cao màu xanh dương và
chiếc váy ngắn
cũn cỡn cùng màu. Thắt ngang lưng nhỏ là một chiếc đai lưng màu bạc
khá sành
điệu. Tay nhỏ được bao bọc bởi cặp găng dài đến khủy tay. Đôi boots
cao đến đầu
gối cùng màu với cả bộ. Nói chung đó là một bộ đồ khá đẹp nhưng chi
tiết duy
nhất khiến nhỏ bối rối là cái áo quá ngắn (?!) nên để lộ vòng eo
nhỏ nhắn của
Rena ra ngoài!
"Bộ
này....có hơi hở hang không?"_Nhỏ nói, đỏ mặt.
"Không!
Vậy là đẹp rồi!"_Hima tươi cười. Cậu ấy đã khoác lên mình chiếc áo
choàng
đỏ tươi, phía trong là một bộ váy cùng màu ngắn đến gối. Trông Hima
như cô bé
quàng khăn đỏ vậy, nhưng có điều nhiều sát khí hơn.
"Eh....cậu
chắc chúng tớ chọ cần mặc bình thường thế này là được rồi
không?"_Ryo hỏi,
có vẻ khó chịu vì chỉ có con gái mới được trang bị đồ mới.
"Các
cậu vậy trông cũng đủ chết chóc rồi. Nhất là Edgar ấy!"_Hima hất
đầu về
phía Edgar đang đứng dựa lưng vào góc tường. Bộ đồ đen cùng cái dây
chuyền
thánh giá các điệu của cậu ấy đúng là cũng đủ chết chóc rồi.
"Được
rồi! Vậy sẵn sàng chiến đấu nào!"_Hima hét lớn và họ cùng nhau lao
ra bãi
chiến trường trước cung điện.
****
Chiến
trường của họ đơn giản chỉ là một khu vực rộng mênh mông với một
con sông lớn
ngăn cách ở giữa. Khắp nơi đó chỉ có những cột đá cao và sỏi, ngoài
ra không
còn một thứ gì gây cản trở nữa. Mọi người ở Witchzarath gọi đây là
Khu vực Xám.
Đó là nơi diễn ra những sự kiện tranh dành quyền lực, chiến tranh,
cướp bóc.
Luật lệ rất đơn giản, nếu đội nào có thể đánh cho đối phương lùi về
phía kia
dòng sông quá 30 mét thì coi như thắng.
Nhỏ đứng cùng với những phù thủy của triều đình Witchzarath, họ đều
mặc áo
choàng đỏ và trùm mũ lên nên nhỏ không thể thấy mặt ai được cả. Tuy
nhiên, nhìn
qua hàng ngũ kẻ địch, Rena có cảm giác không tốt lành gì. Đó là một
đám người
đều mặc áo choàng đen và cũng đội mũ trùm đầu, trông họ như là một
binh đoàn
thần chết ấy. Cảm giác buồn nôn bắt đầu dậy lên trong nhỏ.
"Chỉ
cần ở trong địa phận của dòng sông, cậu sẽ được bảo vệ đúng
không?"_Edgar
thì thào, không nhìn Rena.
"Phải...."_Nhỏ
đáp lại, định hỏi thêm về thái độ của Edgar nhưng không kịp.
"TẤN
CÔNG!!!"_Một giọng nói gào lên và hai nhóm người bắt đầu lao vào
nhau.
Tiếng la hét và kêu gào vang lên cùng lúc. Không gian như vỡ ra
trước làn sóng
xung đột kinh hoàng.
"Witchzarath
Audivi Imperio!!"
"Witchzarath
Regiona Zinthost!!"
Rena
bây giờ có thể phân biệt được đâu là phe mình đâu là phe địch qua
cách ngâm
thần chú của họ. Tuy nhiên, theo quan điểm cá nhân, câu thần chú
của phe áo đen
có vẻ hay hơn. Nhỏ chạy đến chỗ dòng sông, giơ tay lên. Một đợt
sóng cuốn trôi
cả một lớp quân địch về sau đến gần mười mấy mét. Rena gần như nắm
vững trận thế
khi cứ hô hết đợt sóng này đến đợt sóng khác xô vào những tên áo
choàng đen.
Tuy nhiên, may mắn của nhỏ chả kéo dài được lâu.
"Witchzarath
Regiona Zinthost!"_Một giọng nói từ hàng ngũ địch vang lên, một
luồng sóng
năng lượng màu đn đẩy nhỏ văng ra khỏi lòng sông. Có thể chúng đã
biết khi ra
khỏi môi trường nước, nhỏ không là mối nguy hại gì lớn cả. Rena
liếc mắt về
phía chiến trường, Ryo đang nâng từng cột đá mà quăng vào người bất
kỳ kẻ nào
lại gần cậu ấy. Rena gắng gượng đứng dậy, gần như đổ khụy xuống lần
nữa khi
thấy chuyện gì đang xảy ra ở phía bên kia.
Edgar
đang chiến đấu rất tuyệt. Phải, như mọi lần. Nhưng có gì đó không
ổn! Cậu ấy có
vẻ đang chậm lại và yếu dần. Những tên phù thủy bắt đầu nắm được
điểm yếu đó và
phản công. Mọi chuyện có vẻ tồi tệ khi những tên phù thủy áo đen
bắt đầu thắng
thế. Những tia sáng đen xuất hiện nhiều hơn là màu đỏ. Rena không
thể thấy được
nhiều trong đám hỗn tạp những ánh sáng đỏ đen như thế, nhưng nỏ
biết rằng đoàn
quân áo đen đang tiến về trước hơn, và phe Hima đang yếu thế. Nhỏ
đặt tay xuống
đất, cảm nhận được sức mạnh đang chảy dưới lòng bàn tay mình. Nước!
Ở dưới khu
đất này có nước! Rena đứng lên, nhắm mắt lại và đưa tay về phía
trước. trong
chốc lát, cả chiến trường ồn ào chợt im lặng. Cho đến khi một tiếng
nổ lớn vang
lên, khắp nơi trên mặt đất, những vết nứt xuất hiện. Nước dâng lên
khắp nơi,
cuộn xoáy lại với nhau tạo thành một khối nước khổng lồ trên đầu
Renata.
Cả
bãi đất im lặng đến sững sờ. Khi sức nặng của khối nước đã quá lớn,
nhỏ buông
thõng tay, hàng ngàn ga lông nước đổ ập xuống, cuốn phăng toan bộ
những tên áo
đen đi. Lạ thay, dòng nước bỏ qua nhỏ và những phù thủy áo đỏ. Bọn
người áo đen
bị văng hết về phía kia dòng sông. Im lặng.
Rena mở mắt, thở hắt ra. Chuyện vừa rồi thật quá sức của nhỏ. Hima
chạy đến đỡ
lấy Rena đang đổ sụp xuống. Đôi mắt đỏ của cô ấy ánh lên niềm tự
hào. Vài phù
thủy bắt đầu hạ mũ trùm đầu xuống, khuôn mặt lộ rõ vẻ ngac nhiên.
Không lẽ họ
đã thắng rồi sao?
"Chúng
ta...thắng rồi?"_Vài người xì xầm.
"Thật
quá dễ!"
"Cô
bé đó thật thần kỳ!"
"Kết
thúc rồi sao?"
Dựa
vào người Hima, nhỏ cau mày. Không đúng. Có gì đó vẫn không ổn. Nhỏ
cảm nhận
được có gì đó đã bao phủ mặt nước sông. . Có gì đó đang lội qua
dòng nước. Thứ
đó làm nhỏ khó chịu, nó làm dơ bẩn dòng nước trong lành và tinh
khiết.Mắt nhỏ
hoa lên, nhưng nhìn vào cảnh tượng trước mắt nhỏ vẫn biết đó là cái
gì.
"Đó
chưa phải là kết thúc."_Edgar thì thào. "Đó chỉ là bắt đầu."
Mọi
người bắt đầu nhìn chằm chằm về phía bờ sông, từng đoàn quân áo đen
lại bắt đầu
bò lên trở lại. Và lần này.....bọn chúng có vẻ còn đông gấp hai
lần.
CHAP 27
RENATA
DEMON WITHIN (PART 3)
Mọi người nhìn trong sững sờ và kinh ngạc khi đội quân phù thủy áo
đen bắt đầu tập hợp lại, di chuyển một cách chậm chạp nhưng chắc
chắn. Nhỏ cảm thấy như mình đang đứng trong một bộ phim kinh dị khi
các thây ma sống lại. Họ bắt đầu tiến đến không một tiếng động. Mọi
thứ cứ chìm vào yên lặng đến khi Himawari là người đầu tiên chú ý
bọn áo đen đang càng tiến sát hơn.
"Witchzarath Audivi Imperio!!!"_Cậu ấy hét lên. Một màng ánh sáng
đỏ hiện ra, quét đi phần đầu của đội quân địch. Tuy nhiên, chúng
không hề có vẻ no núng. Đòn tấn công của Himawari đã giúp mọi người
tỉnh lại, họ bắt đầu choàng mũ lên và tấn công.
"Có lẽ cậu mệt rồi, mình sẽ tạo một bức tường, cậu tạm tránh trong
đó nhé!"_Hima nói.
Rena cố phản đối nhưng không thể, mắt nhỏ đã hoa lên và tay thì gần
như không thể cửa động được nữa. Nếu sử dụng năng lực quá giới hạn,
nhỏ sẽ chết. Tất nhiên giới hạn của nhỏ không cao, chỉ có Sy là
người có giới hạn ma pháp cao nhất. Chị ấy có thể thiêu rụi mọi thứ
trong vòng bán kính 100 km mà chỉ bị choáng một chút.
"Đừng lo, bức tường này trong suốt, cậu có thể nhìn ra bên ngoài
được."_Hima dỗ dành và đứng dậy, đưa tay ra. Một lớp màng mỏng màu
đỏ nhạt hiện lên xung quanh nhỏ.
Với cái thị giác yếu ớt của mình lúc này, Rena chỉ có thể thấy
những chấm mờ mờ đỏ và đen. Tuy nhiên, nhỏ vẫn vòn đủ tỉnh táo để
nhận ra bên mình đang yếu thế. Những tên phù thủy áo đen sau khi bị
Rena quét đi có vẻ tụ tập lại càng ngày càng đông hơn. Chúng kết
hợp với nhau, tạo ra những bức tường năng lượng đen khổng lồ. Mọi
chuyện đang càng ngày càng xấu đi.
Đột nhiên, giữa hàng quân áo đỏ có một ánh sáng lóe lên, ánh sáng
đó lao thẳng lên trời, tạo thành hình một con phượng hoàng tuyệt
đẹp. Đó là một con phượng hoàng rất to lớn và những tên áo đen có
vẻ chùn bước. Rena nhận ra người đang ở giữa điều khiển ánh sáng đỏ
đó là ai. Himawari.
"WITCHZARATH.....AUDIVI.....IMPERIO!!!!!!"_Cậu ấy hét lên, chiếc áo
choàng đỏ tung bay phấp phới và con phượng hoàng tung cánh, hàng
loạt tia sáng màu đỏ bay ra, lao vào những tên áo đen. Những tia
sáng cứ bắn ra liên tục với sức công phá kinh hoàng. Những tên áo
đen phần bị thổi bay, phần tan biến. Những tia sáng bắt đầu thưa
dần và dứt hẳn. Rena thật sự ấn tượng với màn trình diễn đó. Con
phượng hoàng, gấp cánh lại chuẩn bị tan biến thì bên phe áo đen có
sự thay đổi.
Một ánh sáng đen cũng hiện lên và bùng nổ. Nhỏ gần như bật dậy hẳn,
thị lực đã tốt trở lại và hình ảnh trước mắt hiện lên rõ mồn một.
Ánh sáng đen đó đã thay đổi hình dạng, một con quạ. Rena kinh hoàng
nhìn con quạ đen đó to không kém gì phượng hoàng của Hima, những
người áo đỏ bắt đầu xì xầm với sự kinh ngạc và sợ hãi không che
dấu.
"WITCHZARATH.....REGIONa....ZINTHOST!!!"_Giọng nói từ người điều
khiển con quạ vang lên. Ngay lập tức, bãi chiến trường trở nên náo
động. Những luồng ánh sáng đen hiện ra, hất bay mọi thứ. Con phượng
hoàng của Hima có vẻ đã yếu đi nhiều sau lần tấn công thứ nhất. Nó
có vẻ yếu ớt trước con quạ đen có vẻ đầy uy lực hơn. Hima cắn răng,
hét một tiếng. Con phượng hoàng tỏa sáng và phát nổ. Ánh sáng chói
lòa lan tỏa khắp mọi nơi. Nhỏ nhắm mắt lại, cảm nhận làn sóng năng
lượng trào ra. Hãy tưởng tượng một luồng điện cực lớn lao vào ổ cắm
điện nhà bạn và thổi bay cái TV. Chính là thứ đang diễn ra tại đây
ngay lúc này. Rena dần mở mắt ra khi làn sóng đó yếu dần, bụi bay
mù mịt khắp nơi. Nhỏ nhận ra lớp màng bảo vệ của mình đạ bị nứt và
vỡ ra. Rena gượng đứng dậy, khắp nơi bị che khuất bởi bụi là bụi,
không thấy được ai cả. Một bóng áo đỏ ngã xuống ngay gần nhỏ, là
Himawari. Cô bạn trông xanh xao và yếu ớt, mái tóc đỏ bị bung ra,
xõa dài xuống như dòng suối. Rena đỡ lấy cô bạn mình. Chắc cậu ấy
cũng đã dồn hết sức cho chiêu cuối cùng đó.
"Cậu đã làm rất tốt....Hima à...."_Nhỏ mỉm cười.
Bụi bắt đầu tan dần và mọi thứ trở nên rõ ràng. Những phù thủy áo
đỏ gượng đứng dậy và tháo mũ ra. Không có dấu vết của bọn người áo
đen. Nhỏ mừng thầm, nhưng nụ cười trên môi nhỏ tắt hẳn khi thấy thứ
trong đám bụi xa xa.
"Không ổn rồi...."_Edgar thì thầm bên cạnh Rena. Cậu ấy bây giờ
trông cũng xơ xác như Hima vậy. Cánh tay cậu ấy đang chảy máu và
đầy vết cắt. Mái tóc đen bám đầy bụi, đôi mắt xám như bầu trời lúc
mây bão hiện lên vẻ mệt mỏi.
"Hima không sao chứ?"_Ryo vội chạy đến, trông cậu ấy cũng bị thương
khá nặng.
"Không sao, nhưng mình nghĩ chúng ta có vấn đề lớn hơn."_Rena hất
đầu về phía đám khói bụi đang dần tan đi ở xa. Một bóng đen, đúng
hơn là một bóng đen to lớn đang hiện ra nơi đó. Bụi tan đi và co
quạ hắc ám của những phù thủy áo đen vẫn đứng đó một cách hang
nghiên. Nhỏ nhìn thấy một bức màn màu đen vừa biến mất ở hàng ngũ
đội quân áo đen đó. Lá chắn. Chúng đã tránh được đòn tấn công cuối
cùng của Hima. Con át chủ bài vậy là vô dụng. Những phù thủy áo đỏ
há hốc miệng ngạc nhiên, vài người khụy xuống. Nhỏ run rẩy nhìn
Hima và những người bạn của mình. Họ không còn hy vọng. Đoàn quân
áo đen lại tiến đến một cách chậm rãi, như để thưởng thức chiến
thắng của chính họ.
"Chúng ta phải làm sao đây?"_Ryo lo lắng.
"Mọi khả năng đều đã được sử dụng."_Nhỏ nói trong vô vọng, cảm nhận
nước mắt của mình đang trào ra. Dù đây không phải quê hương nhỏ,
nhưng nhỏ thấy mình có trách nhiệm với nó. Và Hima làm sao có thể
chịu đựng nổi cú sốc này chứ? Rena cảm nhận được bàn tay ai đó đang
vuốt má mình, lau khô những giọt nước mắt nóng hổi.
"Chúng ta chưa hết hy vọng mà."_Edgar nhẹ nhàng nói. Cậu ấy mỉm
cười buồn.
"Edgar?"_Rena ngạc nhiên, trái tim nhỏ bỗng đập nhanh lên trước nụ
cười hiền của cậu ấy. Nhỏ đỏ mặt. Chuyện gì.....?
"Cho dù có trở về, thì cậu vẫn không chấp nhận hôn ước giữa chúng
ta phải không?"
Nhỏ sững sờ, nước mắt lai chảy ra.
"Không được khóc! Cậu phải sống sót, để trở về và nói cho tên Kaito
đáng ghét đó tình cảm của cậu! Nhớ đấy! Cố lên!"_Edgar cười và đứng
dậy.
Rena có cảm giác như ai đó đang dâm lưỡi dao qua tim mình vậy. Lời
nói của Edgar....hàng động của cậu ấy.....Không lẽ....?
"Đừng.....làm ơn...."_Nhỏ nói với giọng yếu ớt, giơ tay về phía
Edgar.
"Xin lỗi.....Rena..."_Edgar quay lại, đôi mắt xám ánh lên vẻ buồn
bã.
"Không.....chuyện đó sẽ giết cậu!!"
"Nhưng cậu sẽ sống."
"Làm ơn!!!!"
"Cho dù có trở về được....mình cũng phải về Anh ngay khi nghe quyết
định của cậu về hôn ước. Giờ mình nghe rồi.....có trở về hay
không.....cũng đâu quan trọng nữa...."
"Edgar."_Nhỏ chìm trong đau đớn và tuyệt vọng. Edgar đã lớn lên
cùng nhỏ, đã cùng nhỏ trải qua bao nhiêu chuyện. Vậy mà nhỏ chỉ đơn
giản thích một người không hề coi mình là gì. Tại sao cuộc đời lại
tàn nhẫn như thế? Tại sao nhỏ lại tàn nhẫn với Edgar như thế? Và
giờ đây, trong giây phút cuối cùng....nhỏ lại không thể hoàn tất
câu nói cuối cùng của mình.
"Xin lỗi....hạnh phúc nhé....Rena...."_Edgar mỉm cười, cậu ấy quay
lưng lại và bắt đầu chạy về phía đoàn quân áo đen.
"Edgar!!! Cậu đi đâu vậy!?!?"_Ryo gọi với theo. Những phù thủy áo
đỏ bắt đầu xì xầm kinh ngạc. Nhưng không ai di chuyển.
"KHÔNG!!! EDGAR!!!!"_Rena hét lên, nhỏ quá yếu để di chuyển và Hima
lại đang dựa vào người nhỏ. Từng giọt nước mắt trào ra. Mọi thứ
trước mắt nhỏ nhòe đi. Phải. Rena biết Edgar định làm gì. Khi quá
buồn,.....bản chất ác quỷ nằm ẩn sâu trong câu ấy sẽ được giải
phóng. Bản chất ác quỷ.
Rena run rẩy, cảm thấy thế giới xung quanh mình như sụp đổ khi nghe
một tiếng hét vang lên từ phía bên đội quân kẻ địch. Tiếng hét của
Edgar. Tiếng hét cuối cùng của con người.....
CHAP 28
RENATA
DEMON WITHIN ( PART 4 )
"Rena? Rena? C...chuyện gì xảy ra với Edgar vậy?!"_Ryo lắc lắc vai
của nhỏ, cố kéo một con bé đã rơi vào trạng thái không trọng lực
hoàn toàn như nhỏ về trái đất.
"Cậu ấy.....đang biến đổi...."_Nhỏ thì thào, nước mắt tiếp tục trào
ra.
Ryo nhướng mày, Hima bắt đầu tỉnh lại và nhìn về phía khoảng không
kinh hoàng phía trước và há hốc mồm. Không chỉ Hima, tất cả những
phù thủy phe áo đỏ đều sững sờ khi thấy tiếng la hét vọng lên từ
hàng ngũ kẻ địch. Tiếng la hét tuyệt vọng. Nhỏ lạnh lùng bên kia
chiến tuyến, Edgar đã không còn là cậu ấy nữa. Ánh mắt hoang dại
màu đỏ đó.....không thuộc về người con trai đó. Rena có thể thấy
bóng đêm hình thành dưới chân Edgar, bóng tối của kinh hoàng và
tuyệt vọng, không có chút ánh sáng. Bản chất ác quỷ đã lên điều
khiển, không có gì có thể ngăn cản được. Cậu ấy cứ đơn giản là lao
tới và cấu xé bất cứ kẻ nào cản đường. Máu đỏ chan hòa khắp nơi,
tiếng cầu cứu pha lẫn với nụ cười man rợ của ác quỷ.
"E....Edgar.....?"_Hima nói với vẻ sợ hãi.
"Đây là....."_Ryo thì thào.
"Vũ điệu điên cuồng....của ác quỷ...."_Nhỏ nói với giọng ngang
phè.
Những vệt máu đỏ thấm. Tiếng than khóc trong đau khổ. Sự kinh
hoàng. Sự hủy diệt. Ác quỷ là thế! Chúng là loài vật đáng sợ, không
chút tình cảm. Rena hiện nay hoàn toàn trống rỗng. Những sợi dây
liên kết của nhỏ với thế giới gần như đã không còn. Nhỏ chỉ còn
biết đứng nhìn người bạn thân nhất của mình hóa thân thành thứ đáng
sợ và xấu xa nhất thế gian này. Gần như toàn bộ đội quân phù thủy
áo đen đã bị tiêu diệt, chỉ bởi một mình Edgar. Duy còn lại tên núp
sau bóng của con quạ đen to lớn. Hắn vẫn cố chấp, liên tục phóng ra
những tia sáng màu đen vào Edgar nhưng hầu như không đòn tấn công
nào của hắn động được đến cậu ấy.
Edgar lao tới, vung nắm đấm vào thẳng bên trong con quạ đó. Luồng
năng lượng đen trào ra, hất mọi thứ ra khỏi đường đi của nó. Nhỏ và
mọi người nhắm mắt lại, tiếng kêu thảm thiết cuối cùng của con quạ
không lồ đó bị nuốt chửng bới tiếng cười man dại của ác quỷ.
"Edgar....."_Hima gần như khóc ngất đi, đôi mắt cô ấy long lanh đầy
thương cảm.
"Phải ngăn cậu ấy lại!!!"_Ryo dợm bước lên nhưng nhỏ ngăn
lại.
"Không."
"Rena?"
"Lần trước khi Edgar chuyển hóa thành ác quỷ, chị gái mình đã phải
thiêu rụi một cánh rừng để bắt cậu ấy bình tĩnh trở lại. Cậu không
thể làm gì được đâu."_Nhỏ không hiểu sao mình lại tàn nhẫn như vậy.
Con người với ánh mắt đỏ khát máu kia không còn là người con trai
mà Rena nhớ nữa. Đó là một con quỷ.
"Nhưng nếu không làm gì cậu ấy sẽ hành hạ mình đến chết!!!"_Hima
van xin.
Nhỏ nhẹ nhàng trao Hima cho Ryo, họ nhìn Rena một cách lo lắng. Nở
một nụ cười trấn an thoáng qua, nhỏ đứng dậy và đi về phía
Edgar....hay bất cứ thứ gì mà cậu ấy đã trở thành. Rena càng tiến
gần, con người xa lạ đó càng lùi ra xa. Ánh mắt đỏ như máu đó nhìn
nhỏ với vẻ ngạc nhiên. Khuôn mặt Edgar đầy sát khí, nó không còn là
khuôn mặt mà nhỏ yêu thích nữa. TẠi sao đến giờ phút cuối người ta
mới nhận thấy những điều quan trọng với mình nhất chứ? Cuộc đời
liệu có bao giờ thật sự công bằng không?
"Ngươi."_Rena lạnh lùng chỉ thẳng vào mặt Edgar. "Biến ngay khỏi cơ
thể hôn phu của ta!!!!"
Nhỏ hét lên và dòng sông bùng nổ. Dòng nước cuộn xoáy dưới chân
nhỏ, tạo thành một lốc xoáy bằng nước mà nhỏ là trung tâm. Tên ác
quỷ lùi bước, vẻ ngạc nhiên được thay bằng một nụ cười mỉa mai. Nụ
cười không thuộc về Edgar. Hắn không phải Edgar! Cậu ấy không bao
giờ cười với nhỏ một cách xa lạ như vậy! Đó không phải cậu ấy!!!
Rena vung tay, khối nước khổng lồ trào tới, mọi thứ rung chuyển
trước sức nặng của khối nước khổng lồ. Nhỏ thở hắt. Dòng nước tan
dần đi, và tên đó chỉ đơn giản là đưa hai tay lên đỡ. Chỗ đứng của
hắn không hề di chuyển đến 1 milimet.
"Cô không thể đánh bại ta!! Cơ thể của thằng nhóc này đã có vật chủ
mới!"_Giọng nói ồm ồm phát ra từ miệng Edgar. Đó là một giọng nói
xa lạ.
"Cút ra khỏi người cậu ấy!!!!"_NHỏ lại hét lên, nước mắt lăn
dài.
Một đợt nước nữa lại dâng lên, đập mạnh vào người tên đó. Nếu là
người thường thì đã bị xé xác rồi. Tên ác quỷ chỉ đơn giản tiến lại
gần hơn, từ từ, chậm rãi.
"Thôi nào. Đây là cơ thể của hôn phu cô ư? Chẳng phải cô đã đẩy hắn
đến giới hạn sao? Cô chính là nguyên nhân cho sự trỗi dậy của
ta!"
Rena thấy hắn đã nói trúng điểm yếu của nhỏ. Phải, nhỏ là người đã
khiến cậu ấy ra thế này.....và nhỏ sẽ mang Edgar trở lại!!
"Ngươi có thể có cơ thể của Edgar....nhưng ngươi sẽ không bao giờ
là cậu ấy!!!"_Nhỏ gằn giọng, một đợt nước nữa lại lao vào người tên
đó.
"Vậy sao? Ta có thể đấy! Cô chỉ cần nhìn tôi với con mắt thoáng hơn
thôi!"_Hắn ta cười khẩy.
Rena định tìm một câu nào đó thông minh để đối lại thì tên ác quỷ
đã lao đến, đá nhỏ văng ra xa. Rena đập người vào một cột đá, cảm
thấy máu đang rỉ ra từ khóe miệng mình.
"RENA!!!"_Hima hét lên, cô bạn cùng Ryo định chạy đến.
"Không! Mình sẽ lo chuyện này."_Nhỏ gắng gượng, những phù thủy áo
đỏ cũng có vẻ rất lo lắng.
"Cô không thể đánh bại tôi! Một ác quỷ nguyên bản."_Kẻ xa lạ đó
cười lớn, tiến lại gần phía nhỏ.
Rena gần như không còn sức mà chống cự khi tên đó nắm cổ áo nhỏ mà
nâng lên như nâng một con búp bê rách. Đôi mắt đỏ như máu của hắn
nhìn xoáy vào nhỏ. Đôi mắt không thuộc về Edgar. Đôi mắt của ác
quỷ.
"Một khi ta đã đủ mạnh, ta sẽ không cần lớp vỏ vô nghĩa này nữa. Và
hôn phu của cô em sẽ tan biến thành cát bụi. Nhưng trong thời gian
này, có lẽ đóng vai hôn phu của cô em có vẻ cũng giúp ta đỡ chán
hơn."_Hắn nói với vẻ bỉ ổi không che giấu.
Rena cảm thấy sự tức giận đang sục sôi trong huyết quản của mình.
Hắn ta đang hạ bệ phẩm cách của Edgar bằng chính cơ thể của cậu ấy!
Tên ác quỷ khùng điên đáng ghét này đã chiếm giữ cơ thể người con
trai Rena thương yêu, phá hỏng nụ cười dịu dàng có chút ranh mãnh
của cậu ấy, làm hư đôi mắt xám lơ đãng tuyệt đẹp bằng cái mà đỏ rợn
người đó. Hắn sẽ phải trả giá.
"Ngươi sẽ ước mình chưa bao giờ được sinh ra đấy!!!"_Nhỏ nhếch mép
và ngay lập tức dưới đất trào lên hàng tá những cột nước. Tên ác
quỷ buông Rena ra, lùi lại trong kinh ngạc. Nhỏ giơ tay lên, những
cột nước bắt đầu dội lên người của hắn ta không ngớt.
"Cô em không bao giờ học được từ sai lầm của mình nhỉ?"_Hắn cười
lớn. "Nước không thể làm gì ta!!!"
"Để xem."_Rena đưa tay lên, những lớp nước trên người hắn bắt đầu
đóng băng lại. Tên ác quỷ sửng sốt.
"Cô điên à? Làm vậy chính hôn phu cô cũng sẽ...."
Nhỏ không nói gì, nước mắt trào ra thành từng đợt. Đây là cách duy
nhất. Chẳng bao lâu sau, một khối băng khổng lồ đã bao phủ tên ác
quỷ. Đôi mắt đỏ của hắn tràn đầy sự ngạc nhiên. Nhỏ buông thõng
tay, khụy xuống. Cảm xúc cứ thế dâng trào lên theo dòng nước mắt,
nhỏ khóc. Khóc như chưa từng khóc bao giờ. Nỗi đau đớn thì ít mà ân
hận thì nhiều. Sau cùng, nhỏ cũng không thể nói lời cuối với Edgar.
Nói cho cậu ấy tình cảm của nhỏ. Mọi thứ chìm vào im lặng não
nề.
"...."
"RENATA!!! CẨN THẬN!!!"_Giọng Hima vang lên, giọng nói pha lẫn sự
tuyệt vọng và run sợ.
Nhỏ ngước mắt lên và bắt gặp một bàn tay đang bóp cổ mình. Rena thở
hắt, cố hớp không khí, máu từ khóe miệng chảy ra nhiều hơn. Những
vết cắt trên cơ thể nhỏ cũng bắt đầu gào thét vì đau. Nhỏ kinh
hoàng nhìn tên ác quỷ đang bóp cổ mình với đôi mắt đằng đằng sát
khí. Hắn đã phá vỡ tảng băng và thoát ra nhẹ nhàng.
"Playtime's over."_Hắn gằn giọng. "Giờ là kết thúc cho cô."
Nỗi sợ hãi trào lên trong nhỏ. Tuy nhiên, trong giây phút đó, khi
nhìn vào mắt tên ác quỷ máu lạnh, nhỏ vẫn thấy hình ảnh của Edgar.
Hình ảnh cậu ấy mỉm cười thân thiện, nhẹ nhàng.
"Edgar....."
"Thằng nhóc đó chết rồi!!!!"
"Không.....cậu ấy....đang chống lại ngươi....."_Nhỏ thì thào. Tên
ác quỷ chợt buông nhỏ ra, hắn khụy người xuống.
Rena gượng dậy, vẫn còn ho sặc sụa nhưng nhỏ nhìn tên ác quỷ đang
khụy xuống. Đôi mắt hắn chuyển từ đỏ sang xám rồi trở về màu đỏ.
Nhỏ vội chạy lại đỡ Edgar, cố lay lay vai cậu ấy một cách yếu
ớt.
"Edgar! Edgar.....tỉnh dậy đi! Làm ơn!!!"_Nhỏ hét lên trong khi
nước mắt lại trào ra.
"R...Rena...."_Edgar thì thào bằng giọng của cậu ấy.
"KHÔNG!!!"_Giọng nói của tên ác quỷ lại chiếm chỗ.
"Làm ơn!!! Cậu đã hứa!!! Hứa sẽ bên cạnh mình mà!!!!"_Nhỏ thét
lên.
"C...cậu đang....chảy máu...."_Edgar lại thì thào.
"Làm ơn!!!! Mình còn có chuyện muốn nói với cậu!!!"
Một tiếng hét chói tai vang vọng khắp thung lũng. Nhỏ đưa hai tay
lên ôm đầu khi một vụ nổ diễn ra. Dư chấn của nó vang vọng khắp
thung lũng, làm rung chuyển mọi thứ. Khi mọi thứ bắt đầu yên tĩnh
trở lại, Rena hé mắt ra nhìn, Edgar ngã vật xuống, khắp người cậu
ấy đều bốc khói.
"Edgar? Edgar!"_Nhỏ lay lay cậu ấy. "Tỉnh lại đi!"
Edgar nhíu mày, khẽ mỡ mắt ra. Đôi mắt xám như bầu trời mây bão.
Đôi mắt của cậu ấy.
"Thế.....cậu định nói gì cho mình nào?"_Edagr nói khẽ, vẻ yếu ớt
nhưng vẫn có chút bông đùa. Đúng là cậu ấy rồi!!
"Edgar!!!"_Rena gạt nước mắt, vui mừng ôm chầm lấy cậu bạn của
mình.
CHAP 29
KAITO
LOVES ME NOT?
Kaito ngồi im lặng nghe Hima và Ryo kể về những chuyện xảy ra ở
Witchzarath, cảm giác khó chịu hiện lên rõ mồn một trong khi Rena
đang chăm sóc cho Edgar. Thêm cả việc Rena đã bảo là có chuyện cần
nói với Edgar cũng khiến cậu tò mò. Arita có vẻ không chú ý gì về
thái độ của Kaito, cô ấy cứ chăm chăm nghe Hima kể chuyện với vẻ
hứng thú. Kaito bắt đầu đứng dậy và đi về phía nhỏ cùng Edgar đang
ngồi nghỉ.
"Chắc hai người đã có một giai đoạn khó khăn nhỉ?"_Cậu hỏi với
giọng ngang phè.
"Cũng.....không hẳn...."_Rena ngượng ngùng nói, con bé thoáng đỏ
mặt.
Edgar hắng giọng và gợi ý về việc có lẽ cậu nên đi đâu đó. Kaito
nhìn chằm chằm vào khuôn mặt điển trai đang cười một cách khó hiểu
đó của Edgar và nhướng mày. Không thể tin được bản thân một người
như Edgar có thể trở nên đáng sợ như vậy. Sau này có lẽ Kaito phải
cẩn thận hơn. Edgar nháy mắt và đưa ngón tay cái lên như đang cổ vũ
cho Rena. Một dấu hiệu khó hiểu nữa. Kaito ngồi xuống bên cạnh Rena
khi Edgar đã đi khỏi.
"Này, hồi nãy là sao thế? Sao nhóc lại gọi tôi là Ryand'r?"
Rena có vẻ bối rối một chút, con bé chợt có sở thích nghiên cứu cái
kết cấu của sàn nhà.
"Thì.....chúng ta cũng đâu có quan hệ thân thiết gì ngoài bản hợp
đồng đâu. Em nghĩ như vậy sẽ lịch sự hơn."
Kaito có cảm giác nhỏ vừa tạt thẳng một xô nước lạnh vào mặt mình.
Rena ngồi bó gối yên lặng, mái tóc đen xõa dài và đôi mắt có chút
thoáng buồn. Kaito biết quan hệ giữa mình và nhỏ chỉ đơn giản là
người hiến máu và người nhận máu, nhưng cậu đã hy vọng thời gian có
thể giúp mối quan hệ đó trở nên thân thiết hơn. Kaito đã tin như
vậy. Cậu tin rằng mình là bạn của Rena cho đến khi con bé giới
thiệu Edgar là hôn phu của mình. Cảm giác của Kaito đã thay đổi từ
đó, giống như chính Rena đả thay đổi sau khi gặp Arita. Kaito hiện
đang rất bối rối, cậu yêu Arita, nhưng không thể phủ nhận tình cảm
của mình dành cho Rena.
"Kaito?"_Giọng nhỏ cất lên nhẹ nhàng.
"Hả?"
"Em....có chuyện muốn nói với anh....."_Kaito thấy rõ Rena đang đỏ
mặt. Con bé bắt đầu cuốn cuốn những lọn tóc của mình.
"À....ừ....gì thế....?"_Kaito bỗng thấy khó thở - một điều khá lạ
là vampire có cần thở đâu nhỉ?
"Em....thật ra....."_Đôi mắt của Rena chuyển thành màu xanh đen,
dấu hiệu cho thấy con bé đang bối rối. Rốt cuộc là chuyện gì thế
nhỉ? Kaito xích lại gần thêm chút nữa.
"Anh biết đấy, hợp đồng giữa chúng ta.....là một phần của mối quan
hệ giữa anh và em. Tuy nhiên.....em không muốn mọi chuyện.....chỉ
đơn giản như vậy."
Rena đỏ mặt, nhỏ cố thở đều, sợ hãi những gì mình sắp nói ra. Kaito
cảm thấy chính mình cũng đang căng thẳng....và có gì đó gần như
là....hy vọng.
"Mọi chuyện không bao giờ dễ dàng cả....."_Kaito thì thào, nhích
lại gần chút nữa.
Rena ngước mắt lên, nhìn Kaito bằng đôi mắt xanh tuyệt đẹp của nhỏ.
Khuôn mặt họ chỉ cách nhau vài centimet.
"Em....."
Kaito có cảm giác như lồng ngực mình sắp nổ tung ra vì áp suất. Cảm
giác chờ đợi mà trước đây cậu chưa từng có. Nhỏ bắt đầu mấp máy
môi, những lời lẽ tiếp theo cứ tuôn ra một cách bình thản. Những
lời đó khiến Kaito đóng băng, thời gian ngừng lại vào đúng khoảnh
khắc đó.
"Em.....sẽ đính hôn....với Edgar. Sau sự việc ở Witchzarath, em đã
biết mình cầm gì cho cuộc sống. Edgar là người bạn thân nhất của
em, chúng em hiểu nhau, hơn bất kỳ ai. "_Rena thì thào, má hồng
lên. "Và vì anh cũng là một người quan trọng với em, em muốn anh là
người đứng ra làm chứng."
Kaito sững lại trong giây lát. Mặt đất tưởng như nứt ra dưới chân,
cậu không chắc những điều tai mình vừa nghe có đúng không nữa. Sự
thật lúc nào cũng quá cay nghiệt. Kaito gần như quên mất khả năng
giao tiếp nếu nhỏ không bắt đầu vẫy vẫy tay trước mặt Kaito.
"Anh sao thế?? Em đang hỏi anh đấy!"
"Không."_Kaito nói với giọng ngang phè, vô cảm. "Anh bận lắm, xin
lỗi!"
Kaito vùng đứng dậy trước sự ngạc nhiên của nhỏ. Đau. Cậu bước đi
một cách lạnh lùng, quay lưng lại với cô gái ngây thơ đang ngồi đó
không biết gì.
"Vậy thì.....thứ bảy này tụi em về Anh để nói cho ba mẹ rồi....anh
có muốn...."
"Không!"_Kaito gắt và đi thẳng, dậm cửa nhà nhỏ cái rầm trong khi
mọi người tròn mắt nhìn. Cậu lao ra ngoài sân và nhảy lên chiếc
Kawasaki ZX-14R của mình và phóng đi. Kaito chạy với tốc độ tối đa
320 km/h, gió gào rít bên tai cậu nhưng có là vấn đề gì? Kaito đã
quá ảo tưởng và mơ mộng, ngay khi nhìn thấy Rena và Edgar thân
thiết với nhau như vậy, cậu không nên hy vọng. Họ là một cặp hoàn
hảo, không ai có thể chen chân vô làm người thứ ba được cả. Hơn
nữa, Kaito đã có Arita rồi, cô ấy luôn ở bên cạnh cậu cơ mà. Kaito
nhếch mép.
Trời bắt đầu mưa nặng hạt.
****
3 ngày sau.
Kaito nằm ỳ trên chiếc giường trong căn hộ của mình. Ba ngày trôi
qua mà cậu không có ý thức gì về việc đó. Kaito cứ thẫn thờ ra như
vậy, cũng không ai đến hỏi thăm. Thi thoảng Arita có ghé nhưng lại
bị cậu đuổi khéo về. Hiện giờ, ngay khi đã bình tâm được phần nào,
Kaito gượng ngồi dậy vả mở tấm màn đen xì ra. Ánh mặt trời hắt vào
chói lóa khiến cậu nheo mắt. Kaito vươn vai, vò vò mái đầu xù xì
như ổ quạ của mình.
Có tiếng chuông cửa, chắc là người đưa thư. Kaito ra mở cửa và thấy
Arita đang đứng đó, mỉm cười buồn bã. Hôm nay cô ấy mặc chiếc áo
dài tay trắng và chiếc váy ngắn màu nâu giản dị. Mái tóc ngắn được
buộc qua một bên, ánh mắt đen dịu dàng nhìn Kaito với vẻ gì đó khó
dò. Kaito định tìm một câu gì đó để bảo Arita về thì cô ấy đã mở
lời trước.
"Rena và Edgar đi rồi!"_Arita thở dài.
"Đi? Về Anh sao?"_Kaito ngạc nhiên. Cậu đã không nhận ra hôm nay là
chủ nhật. Arita dường như vừa dùng một cái dùi mà đâm vào tim Kaito
vậy. Cảm giác mất mát dậy lên.
"Phải. Họ về để thông báo với ba mẹ...."_Giọng Arita nhỏ dần.
"Cũng chẳng phải chuyện của mình."_Kaito giả ngây trong khi trong
lòng đang "dậy sóng".
"Đừng giấu mình.....cậu biết trái tim cậu không cho phép điều đó
mà...."_Arita nghiêng đầu. "Cả Hima và Ryo đều đi theo họ."
"Cậu...."_Kaito ngạc nhiên.
"Mình biết.....biết từ lúc cậu giới thiệu Rena là người hiến máu.
Biết từ lúc cậu ít lấy máu của cô bé hơn. Cậu không muốn làm cô bé
đó đau đớn, đúng không? Và mình cũng không muốn bất kỳ ai phải đau
khổ hay hối hận cả."_Arita lại mỉm cười buồn bã, đôi mắt đen của cô
ấy xoáy thẳng vào Kaito, chạm đến phần sâu nhất trong tâm hồn cậu
ấy. "Đi đi."
Arita chìa ra hai cái vé máy bay đến Anh.
"Mình sẽ đi cùng cậu....đến đó và nói cho Rena biết...."
Kaito sững sờ đứng nhìn cô bạn gái của mình. Arita trông vẫn rất
thản nhiên và nhẹ nhàng, cô ấy không tỏ vẻ tức giận hay ganh ghét.
Arita chỉ đơn giản là mìm cười. Cô ấy luôn như vậy, cho dù thế gian
có sụp đổ Arita chắc chắn cũng sẽ bước tiếp. Kaito thẫn thờ đón lấy
hai cái vé. Arita đã cố gắng để tiến về phía trước, tại sao cậu lại
không thể? Kaito cảm thấy mình thật vô dụng và thấp kém, cậu đã từ
bỏ mọi hy vọng quá dễ dàng.
"Cảm ơn....Arita. Và mình xin lỗi."_Kaito bước đến và ôm chầm lấy
cô bạn.
"Không cần phải xin lỗi."_Arita nhẹ nhàng. "Mình cũng không thể cứ
viển vông rằng cứ cuộc tình như cổ tích trong thế giới hiện đại có
thể tồn tại mãi mãi. Giờ thì mau lên, nếu cậu không muốn mất đi
người quan trọng của mình."
Kaito buông Arita ra, vẫn giữ hai tay nắm chặt lấy tay cô ấy và mỉm
cười. Có thể mối quan hệ giữa cậu và cô không bao giờ có thể được
như xưa nữa, nhưng ít nhất họ cũng đã hiểu nhau và đều có con đường
riêng cho mình.
"Không cần cậu phải nhắc."_Kaito xoa đầu Arita và nhanh chóng chuẩn
bị để đến đất nước của những đóa hồng.
CHAP 30
RENATA
HOMELAND
Nhỏ mở cánh cửa sổ phòng mình ra, đón những tia nắng đầu tiên của
ngày mới. Ở Anh bây giờ, tiết trời se lạnh, nhỏ hoan khoái tận
hưởng cảm giác được ở quê nhà mình. Hôm nay Rena và Edgar sẽ đến
nói với ba mẹ, tuy nhiên thái độ của Kaito cũng khiến nhỏ khó chịu.
Nhỏ đã hy vọng anh ấy sẽ giận dữ hay chi ít cũng vui mừng. Nhưng
không! Khuôn mặt ngang phè cùng giọng nói không có cảm xúc ấy làm
nhỏ như muốn nổ tung. Rốt cuộc anh ta làm sao thế nhỉ? Rena đặt tay
lên trái tim mình, lắng nghe nhịp đập của nó, có cái gì đó trở nên
trống vắng lạ.
"CHỊ RENA!!!"_Tiếng Natasy vang lên làm nhỏ giật bắn người. Thằng
nhóc đó vừa đá tung cánh cửa căn phòng của nhỏ ra.
"Natasy! Hư cửa đấy!!!"_Nhỏ càu nhàu.
Em trai của nhỏ phóng lại, cười mỉa mai. Mái tóc vàng óng của thằng
bé phản chiếu ánh nắng nhạt buổi sớm mùa đông, tạo cảm giác lấp
lánh lạ.
"Thế hôm bữa ai bảo là sẽ không chịu anh Edgar đây!"
"Thằng này! Muốn chết hả?!"_Rena đỏ mặt và nhéo tai thằng em
mình.
"AAAA đau đau!"_Natasy hét lên, giật tay Rena ra, vẫn giữ nụ cười
trêu chọc.
"Em nói thật mà! Lúc đầu em cứ nghĩ chị sẽ chọn anh chàng vampire
chứ!"
"Kaito?"_Nhỏ ngưng lại, ngạc nhiên.
"Oh thôi nào! Bất cứ ai nhìn vào cũng thấy được những mối tình kiểu
này sẽ kết thúc bằng chiến thắng của Kaito. Nhưng không ngờ chị lại
chọn anh Edgar."
Rena yên lặng, ngồi thụp xuống, mặt trắng bệch ra. Đó là lý do tại
sao Kaito lại lạnh lùng như vậy sao? Anh ấy bị tổn thương? Không lẽ
anh ấy......không thể nào. Arita thì sao? Nhưng thái độ đó....Hàng
ngàn câu hỏi bắt đầu hiện lên, làm đầu nhỏ như muốn nổ tung.
"Sis? Sao thế?"_Natasy hỏi với vẻ quan tâm, đôi mắt thằng bé chuyển
sang nâu nhạt.
"Ahh....không....không sao....."_Nhỏ nói dối.
"Trông chị như phát ốm đến nơi ấy."
"Chị ổn. Chỉ hơi choáng thôi. Edgar đến chưa?"
"Rồi. Có lẽ chị muốn sửa sang lại bộ dạng của mình nếu không muốn
chồng tương lai thấy sự bê bối kinh hoàng này mà bỏ chị."_Natasy
cười bò.
"Biến ngay!!!"_Rena hét và đá thằng em ra ngoài. Đóng sầm cửa lại,
nhỏ ngồi thụp xuống, thở dốc.
Sau một hồi chiến đấu với những suy nghĩ rối loạn trong đầu, Rena
nhẹ nhàng đứng dậy và tiến tới cái tủ quần áo trắng bự khủng khiếp
của mình. Nhỏ lấy ra một bộ váy tay phồng màu xanh dương nhạt.
Khoác chiếc áo lên người, Rena chỉnh sửa lại những chỗ nơ và ruy
băng bị lệc. Đeo kính áp tròng vào, trang điểm nhẹ một tí, Rena
thấy mình trở lại là một quý cô Anh quốc. Mái tóc đen được cột cao
nghiêng bên và được gài bằng chiếc băng-đô màu trắng. Nhỏ xỏ vào
chân đôi giày boots ôm cùng màu với bộ váy, thấy mình nữ tính hơn.
Đứng trước gương, cảm thấy sự thay đổi ở mình, nhỏ cười nhẹ. Không
còn là cô bé bình thường bê bối như ở Nhật nữa, mà là một tiểu thư
xinh xắn. Rena lắc đầu, cảm thấy thật ngớ ngẩn. Nhìn lại bộ đồ đồng
phục nhỏ mặc khi học ở Nhật, Rena có chút tiếc nuối.
"Ta sẽ quay lại, sau khi hôn ước chính thức có hiệu lực."_Nhỏ thì
thầm, thấy hơi điên khi nói chuyện với cái áo. "Chắc chắn
đấy!"
Cái áo không trả lời. Tạ ơn trời.
Rena mở cửa và bước ra ngoài, nơi Edgar đang đợi.
****
"Chào buổi sáng! Hôm nay cậu....đẹp lắm."_Edgar nhếch mép, như thể
từ "đẹp" của cậu ta có rất nhiều nghĩa, nhỏ muốn hiểu sao cũng
được.
"Mới sáng sớm thích ăn đạp hả?"_Nhỏ tức tối. Hôm nay Edgar mặc một
bộ đồ bình thường. Áo thun đen và quần jeans. Đôi giày Converse
cũng đen xì làm cậu ấy trông như một hắc y nhâ. Tuy nhiên, Edgar
trông vẫn rất đẹp trai và tươi tỉnh. Nhỏ đỏ mặt.
"Xem quý cô mặc váy nói kìa."_Edgar lè lưỡi.
"Cậu.....!!!!"_Nhỏ hét lên nhưng Edgar đã bắt được tay nhỏ khi nó
vừa vung lên. Mặt họ cách nhau chỉ vài centimet, tim nhỏ muốn rớt
ra ngoài. Edgar cười và cúi xuống thấp hơn.
Cùng lúc đó, Hima, Ryo và Yuuki cũng vừa ra khỏi phòng. Họ nhìn
Edgar và Rena một hồi với con mắt mở to, rồi lủi phắt đi. Không cần
nói cũng biết chắc ba người họ đang chui vào xó tường nào đó để
nghe trộm đây mà! Argh!!! Xuất hiện không đúng lúc chút nào hết (
TT).
"Có lẽ chúng ta nên tìm nơi nào kín đáo hơn?"_Rena lầm bầm.
"Ái chà! Không ngờ cậu cũng muốn đẩy mối quan hệ của chúng ta ra xa
hơn nhỉ?"_Edgar cười ngặt nghẽo.
Nhỏ cảm thấy như mình là con ngốc. Mặt Rena đỏ lựng lên.
"ĐỒ ĐÁNG CHẾT!!!"_Nhỏ nói rồi dậm thẳng lên chân của Edgar.
"Ư...."_Cậu ta nhăn mặt, ráng chịu đau chứ không hét to. Con nít
thật!
"Cậu chủ, tiểu thư, chủ nhân đang đợi."_Một cô hậu được ra lệnh
"mời" hai cái đứa nhóc lúc nào cũng chậm trẽ như tôi và
Edgar.
"Có lẽ các cậu muốn đi cùng tụi mình chứ?"_Rena liếc về phía cây
cột phía sau. Hima, Ryo và Yuuki bắt đầu thòi mặt ra.
"Tưởng được xem phim chứ!"_Hima thở dài. Mái tóc đỏ của cậu ấy được
cột cao lên nên trông Hima có vẻ mạnh mẽ ơn hẳn. Sau sự việc ở
Witchzarath, Hima không cần gì mà phải che giấu sự "nổi loạn" của
mình nữa cả.
"Tiếc thật!"_Ryo chép miệng, cậu ta vẫn cứ tưng tửng như thường.
Duy chỉ có Yuuki có vẻ kỳ lạ.
"Anh sao thế?"_Nhỏ hỏi.
"À....không có gì....."_Yuuki cười, mái tóc bạch kim khẽ lay động.
"Hôm nay là sinh nhật anh đấy mà."
"Wow! Tuyệt quá!"_Nhỏ hớn hở. "Có lẽ sau khi gặp ba mẹ em, chúng ta
có thể tố chức một buổi tiệc cho anh!"
Yuuki-san chỉ lặng lẽ gật đầu. Trông anh ấy có vẻ.....lo lắng. Thật
kỳ lạ vì hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của anh ấy cơ mà?
Họ bắt đầu cùng nhau đi qua một lối hành lang dài và rộng với những
cửa sổ kính lớn. Ánh nắng mùa đông nhẹ dịu dàng chiếc sáng lối đi.
Rena và Edgar cứ bước hầm chậm bên nhau trong khi Hima và Ryo cứ há
hốc mồm nhìn những bức tranh quý treo trên tường. Mọi người dừng
lại trước một cánh cửa lớn trắng với những họa tiết tinh xảo. Rena
thở hắt ra, cảm thấy lo lắng. Edgar nhẹ nhàng nắm tay nhỏ.
"Không sao đâu!"_Cậu ấy cười.
Cánh cửa mở ra và họ bước vào. Đó là một phòng tiếp khác rộng và
tràn ngập ánh sáng. Đứng cạnh một cánh cửa sổ là Syrena, xinh đẹp
như mọi ngày, không để ý gì đến Rena và Edgar. Natasy đứng gần một
cái kệ sách cao cùng Swayne, nháy mắt với nhỏ. Rena nhìn quanh,
thấy
ở chỗ bộ bàn ghế tiếp khách bọc da có hai người đang ngồi đợi mình.
Đó là một phụ nữa tóc đỏ dài và đẹp, bản sao lớn tuổi hơn của Sy.
Bà có đôi mắt xanh hiền từ, vẻ đẹp hiếm có toát lên từ người phụ nữ
đó. Bên cạnh bà là một người đàn ông vạm vỡ với mái tóc vàng cùng
màu với Natasy, đôi mắt ông có mà tim tím giống giống Syrena, vẻ
quyền lực và nghiêm nghị hiện lên trong ánh mắt đó. Ông ấy đứng
lên, nhìn chằm chằm vào mắt nhỏ.
Một vài giây căng thẳng trôi qua.
Hima, Ryo và Yuuki đều có vẻ muốn nổ tung trước áp lực.
Và rồi...
"ÔI CON GÁI CỦA TA!!! CON VỀ RỒI!!!"_Ba của nhỏ hét lên và sung
sướng ôm lấy nhỏ.
"B...ba....k...không...thở được....."_Rena ngắc ngứ.
"Ông có buông con bé ra không hả?!"_Mẹ nhỏ hét lên, khoanh tay
trước ngực.
Hima, Ryo và Yuuki muốn rớt hết hàm dưới ra trong khi Edgar cười
bò.
"Ba nhớ con lắm, Rena ạ!"
"C...con...cũng vậy....nếu ba....thôi....bóp ngạt....con."_Nhỏ thở
hắt.
Vừa sau khi ba nhỏ buông ra, Rena cảm thấy mình sắp không sống được
bao lâu nữa. Ba nhỏ luôn như vậy, vẻ ngoài nghiêm nghị chỉ để che
giấu bản chất vui vẻ ở bên trong.
"Được rồi! Vậy đứa con gái thích đi xa nhà của ba sao hôm nay lại
trở về có chuyện gì muốn nói hả?"_Ba Rena kéo tay nhỏ ngồi xuống
với ông.
"Ơ....con...."
Edgar cũng ngồi xuống trong khi ba người còn lại đứng như trời
trồng.
"Các cháu ngồi đi! Thứ lỗi cho chồng cô nhé!"_Mẹ nhỏ mỉm cười hiền
từ.
"A....dạ...."_Hima ú ớ và ngồi xuống.
"Vậy hôm nay tụi con đến để nói cho ba một chuyện?"
"Chuyện gì?"_Cả ba và mẹ nhỏ đồng thanh.
"Con....."_Rena chỉ nói được nhiêu đó thì có tiếng cửa sổ vỡ.
Mọi người quay lại và thấy ở chỗ cửa sổ Sy đang đứng lúc nãy, một
bóng người vừa lao vào. Anh ta cúi gằm mặt xuống nên nhỏ không thấy
được, nhưng dáng người đó.....Cùng lúc, cửa phòng bật mở và Arita
(?!) chạy vào. Làm sao chị ấy vào được?
"Tôi có vài lời muốn nói trước đã."_Giọng nói của chàng trai vừa
phá cửa sổ vang lên. Anh ta ngước mặt......đó là.....Kaito?